[WbR] Chương 13

 

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 13

“Izzy!” Có thể nghe đuợc sự sủng sốt và sự sợ hãi trong giọng tôi. “Em đang làm gì ở đây?” Tôi hỏi con bé trong khi nhịp tim tôi tăng nhanh không ngừng.

Chuyện này không tốt. Chuyện này không hề tốt một chút nào.

“Em cũng định hỏi anh câu tương tự.” Con bé nói mà không trả lời câu hỏi của tôi. “Không phải anh đi dạo sao?” Con bé nheo mắt và lại nghi ngờ nhìn tôi.

Tuyệt. “Anh…” Đầu óc tôi trống rỗng. Không một câu trả lời thông minh nào hiện ra trong đầu. Nên tôi chỉ đứng đó. Lắp bắp và bị tóm.

Chà, sớm muộn gì thì con bé cũng biết thôi. Tôi nghĩ sẽ không tìm thấy lối thoát trong chuyện này. Tôi ngạc nhiên là tôi có thể giấu kín lâu như vậy.

“Alec…” Con bé nhìn tôi tò mò. “Jace ở đây sao?”

“Gì?! Không!” Tôi nói nhanh và hơi lớn tiếng.

“Vậy thì em thật sự không hiểu tại sao anh ở đây.” Con bé nói. “Đây là bữa tiệc của Downworlder. Anh không bao giờ tự nguyện đến đây. Trừ khi…” Một tia sáng mới loé lên trong mắt con bé khi nó di chuyển lại gần. “Trừ khi có ai đó mà anh thích ở đây. Có không?” Giọng con bé có vẻ đầy hy vọng.

Tôi không thể làm gì ngoài việc đỏ mặt và nuốt nước bọt. “Không. Izzy—”

“Nhân danh Thiên thần! Vậy là có.” Mắt con bé mở lớn, bày tỏ sự ngạc nhiên và vui mừng khi nó nắm lấy vai tôi thích thú. “Anh ta là ai? Anh cần phải kể cho em nghe!”

Tôi chỉ nhìn con bé. Không thể nói gì.

Đây chính là điều tôi mà lo lắng. Tại sao tôi lại không kể cho con bé chuyện về chúng tôi. Tôi biết con bé sẽ phản ứng giống như vậy. Đầy hy vọng và hạnh phúc. Tôi không muốn thấy điều đó trong mắt con bé. Thấy con bé cảm thấy nhẹ nhõm như thế nào. Giống như đây là việc tốt nhất từ trước đến nay. Giống như tôi đang trên bờ vực của cái chết cho đến lúc này.

“Không cần phải giấu đâu. Em chỉ là… Em chỉ là cảm thấy thật nhẽ nhõm.” Con bé ôm tôi. “Em đã rất lo là anh sẽ không bao giờ quên được Jace nhưng giờ nhìn anh này, ra ngoài chơi mà không có anh ấy và đang thích một người khác.” Con bé lùi lại một chút để nó có thể nhìn tôi. “Làm ơn nói cho em biết người đó là ai đi.”

Trước khi tôi thậm chí có thể nghĩ về chuyện gì đó, một giọng nói quen thuộc, dịu dàng vang lên phía sau tôi. “Để tôi đoán… Người phá đám bữa tiệc nhỏ bé của tôi.”

Tôi giật mình quay lại và kết thúc với việc chỉ cách cái nhìn thích thú của Magnus vài inch.

Làm thế nào mà anh ấy có thể lẻn đến gần tôi như thế?!

Tôi đỏ mặt, lùi lại một bước. Anh cười, giấu nhanh đi sự đau lòng lướt qua mặt anh vì hành động của tôi.

“Magnus.” Izzy bình tĩnh chào anh cùng với một nụ cười mỉm. “Tôi nghe về bữa tiệc của anh và tôi không cưỡng lại được.”

“Vì em là em gái Alec tôi sẽ để em ở lại và tận hưởng bữa tiệc tuyệt diệu của tôi. Nhưng chỉ để em biết, tôi không thân thiện với những kẻ phá đám tiệc đâu.” Anh cảnh cáo con bé, vẫn giữ nụ cười trên môi.

“Alec cũng phá đám mà.” Con bé chỉ ra.

“Thật sự là không phải. Tôi mời em ấy đấy.” Magnus nói, nháy mắt và nhe răng cười với tôi khi tôi đỏ mặt lần nữa.

Izzy, đương nhiên, nhận thấy sự trao đổi đó và nheo mắt liếc chúng tôi.

Tôi gần như thở gấp vì điểm này, cái nheo mắt nghi ngờ của con bé làm tôi không thoải mái tránh đi.

“Isabelle em sẽ thật tốt nếu tránh đi và đi lấy đồ uống. Tôi cần nói chuyện với anh trai em một chút.” Magnus hỏi con bé khi bắt gặp ánh mắt của tôi.

“Đương nhiên rồi.” Con bé nói và rời đi sau khi ném cho tôi cái nhìn nghi ngờ “chuyện này chưa xong đâu” khác.

“Ồ, và cố gắng đừng giết bất kỳ vị khách nào của tôi nhé.” Magnus gọi với theo.

“Tôi sẽ cố.” Con bé đáp khi hoà vào đám đông.

Sau khi con bé ra khỏi tầm mắt, Magnus dựa vào tường và đặt hai tay anh lên hông tôi kéo tôi ngả vào anh.

Tôi cố gắng cự tuyệt và tránh ra nhưng đó là một sự cố gắng yếu ớt, sau một giây tôi chỉ thở dài, dựa trán mình vào vai anh.

“Tại sao em lại lo sợ con bé biết chuyện chúng ta?” Anh nhẹ nhàng hỏi tôi. “Em biết là con bé sẽ hiểu và ủng hộ em mà. Con bé yêu em rất nhiều.”

“Em biết.” Tôi yếu ớt thì thầm.

“Vậy thì tại sao?”

“Em không biết. Chỉ là em cảm thấy kỳ quặc khi thú nhận với ai đó sau khi giữ bí mật trong một thời gian dài.” Tôi trả lời với tiếng thở dài khác, cố gắng làm rõ vài chuyện trong những suy nghĩ của bản thân.

“Em xấu hổ khi cùng anh sao?” Anh hỏi sau một giây im lặng.

“Cái gì?! Không!” Tôi lập tức ngẩng đầu và nhìn anh ấy một cách khó tin. “Đương nhiên là em không cảm thấy thế. Tại sao anh thậm chí lại nghĩ như vậy?!”

Anh cố gắng giấu đi nhưng tôi có thể nhận ra một tia thiếu tự tin trong mắt anh. Thấy anh ấy nhìn tôi như vậy làm tim tôi như bị siết chặt.

Cố gắng không chú ý đến đám đông xung quanh, tôi làm một chuyện mà tôi chưa từng làm nơi công cộng trước đây và nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

“Em không bao giờ xấu hổ về việc bên anh cả Magnus.” Tôi thì thầm cùng bộ mặt đỏ ửng rõ rệt.

Đôi mắt Magnus dịu đi, tất cả cảm giác thiếu tự tin biến mất trong vòng một giây. “Thật mừng khi nghe điều đó.” Anh nhẹ nhàng chạm má tôi và tôi nhắm mắt. Không thể làm gì khác.

“Anh sẽ không bắt em làm bất cứ chuyện gì mà em không muốn.” Tôi mở mắt lần nữa khi anh tiếp tục, “Nhưng anh nghĩ nó sẽ dễ dàng hơn nếu em chỉ cần nói cho con bé. Em không nghĩ vậy sao?”

Tôi gật đầu và nhìn xuống sàn. Không chắc liệu tôi có thể nói cho con bé nhưng tôi không muốn làm tổn thương Magnus với việc giữ im lặng.

Anh ấy không thúc ép chủ đề này, thay vào đó anh chọn nâng cằm tôi lên và đòi hỏi đôi môi tôi. Nụ hôn thật nhẹ nhàng và ngọt ngào. Tôi biết đó là cách của anh ấy nói với tôi rằng chuyện đó không sao cả. Rằng anh không bận tâm việc trở thành bí mật của tôi trong một thời gian dài hơn nữa.

Nhưng tôi bận tâm. Anh ấy không xứng đáng bị như vậy. Cái cách mà tôi giữ anh làm bí mật khiến tôi phát ốm, tôi muốn kể với ai đó. Thậm chí chỉ một người duy nhất cũng được, chuyện này sẽ thật tuyệt nhưng tôi không thể. Nỗi sợ ngăn tôi làm thế. Nên tôi chỉ thỏa mãn bản thân bằng việc hôn lại anh. Hiện giờ thì như vậy là đủ rồi.

Sau một phút chúng tôi phải tách nhau ra, tôi tách ra khỏi cái ôm của anh, để tay anh đặt hờ trên hông tôi. Khi tôi làm thế anh mỉm cười ranh mãnh.

“Em biết mà.” Đến từ giọng của Izzy.

Tôi giật phắt sang phải, ngạc nhiên chỉ khi Izzy đến gần cùng một nụ cười tươi trên mặt con bé. Nó đang nhìn từ tôi, đến đôi tay của Magnus vẫn đang đặt trên hông tôi và kéo vải áo của tôi lên một chút.

Tôi đỏ mặt và hoàn toàn quay sang con bé khi Magnus đứng thẳng và buông tôi ra. Tôi biết tôi nên cảm thấy nhẹ nhõm việc anh đã buông tôi ra nhưng tất cả những gì tôi có thể cảm nhận là sự mất mát từ sự đụng chạm ấm áp của anh.

“Izzy anh—”

“Đừng bận tâm.” Con bé cắt ngang lời tôi. “Em thấy anh rồi, đừng cố gắng chối nữa.”

“Em thấy được bao nhiêu?” Tôi hỏi, lo sợ câu trả lời.

“Đủ để nhận ra rằng hai người có hơn là một thương vụ làm ăn.” Con bé cười trả lời.

Tôi nhìn Magnus cầu cứu. Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau tôi có thể nhận ra rằng anh để tôi lựa chọn. Anh để tôi quyết định liệu tôi muốn thừa nhận sự thật hay tạo ra một lời nói dối khác mà hầu như chắc chắn sẽ không hiệu quả. Nhưng dù cách nào anh cũng sẽ ủng hộ tôi.

Vì thế với một tiếng hít thở mạnh, tôi đẩy sự sợ hãi ra xa nhất có thể và nhìn thẳng vào mắt con bé.

“Em nói đúng.” Tôi nói, nhẹ nhõm là giọng tôi không run. “Nó hơn cả chỉ là thương vụ làm ăn. Magnus là bạn trai anh.”

Nụ cười của con bé rộng hơn nhưng tôi cũng có thể nhận thấy sự ngạc nhiên trong mắt nó. Cho dù nó là từ sự thật rằng tôi thừa nhận với nó hay sự thật là tôi thật sự có bạn trai, tôi không biết nhưng trong khoảnh khắc đó tôi thật sự không quan tâm khi tôi nhìn về phía Magnus lần nữa.

Anh nhìn lại tôi cùng nụ cười tự hào và nắm lấy tay tôi, bóp nhẹ.

“Em không thể tin được điều này!” Con bé nói khi nó cuối cùng cũng tìm lại được giọng của mình. “Em không thể tin được. Hai người thật đáng yêu.” Con bé đột nhiên tiến tới, ôm tôi. “Cuối cùng! Em bắt đầu mất hy vọng ở anh.” Con bé thì thầm vào tai tôi và tôi cảm thấy bản thân không phiền về nó.

“Chuyện này được bao lâu rồi?” Con bé hỏi tôi sau khi đẩy tôi ra.

“Hai tháng. Phải không nhỉ?” Tôi hỏi liếc về phía Magnus.

Anh lướt một nụ cười tươi của sự động viên cho tôi. “Hai tháng rưỡi.”

“Sao? Như thế nào? Sao anh không kể với em sớm hơn?” Con bé nhìn tôi với biểu cảm bị tổn thương.

Thấy con bé nhìn tôi như thế làm tôi hối hận đã không làm thế. “Anh không kể với bất kì ai.”

“Nhưng anh ít nhất có thể nói với em mà.” Con bé cãi. “Em là em gái anh. Và em lo cho anh.”

“Anh…” Cảm giác tội lỗi lúc trước đã trở lại.

Magnus đặt tay anh quanh eo tôi và kéo tôi lại gần hơn. “Em ấy muốn làm thế nhưng không biết phải làm như thế nào.” Anh trả lời thay tôi và tôi thả lỏng một chút, thầm cảm ơn anh.

Con bé nhìn chúng tôi trước khi nụ cười tươi lại hiện ra trên mặt nó. “Được rồi. Được rồi. Em hiểu rồi. Em biết chuyện này khó cho anh.” Con bé hơi buồn nhìn tôi. “Em chỉ mừng là anh cuối cùng tìm được ai đó.” Con bé nhìn cái gì đó qua vai tôi. “Nói đến ai đó, hiện giờ em đang nhìn anh ta đấy.” Tôi nhìn ra sau mình và tôi thấy một vài tên Downworlder cười với nó. “Em phải đi đây nhưng đừng nghĩ là điều này làm anh thoát trách nhiệm đấy.” Con bé chọc nhẹ vào ngực tôi. “Chúng ta sẽ có cuộc nói chuyện nhỏ sau.” Con bé nói trước khi bước đi.

Tôi nuốt nước bọt với suy nghĩ đó nhưng vẫn cảm thấy giống như một khối lượng lớn đã được nhấc khỏi ngực tôi vậy.

“Em ổn chứ cưng?” Magnus hỏi tôi, kéo tôi lại thậm chí gần hơn.

“Em hoàn hảo.” Tôi đáp với nụ cười mỉm.

“Đúng rồi.” Anh rên lên trước khi hôn tôi.

Sau nụ hôn anh cười tươi rói với tôi. “Anh đi lấy nước cho em.” Anh đưa tôi cái ly mà chắc chắn là không có sẵn trên tay lúc trước.

“Magnus, em không—” Tôi cố gắng trả nó lại.

“Anh biết. Đừng lo. Nó là một loại nước ép. Không cồn.” Dưới cái nhìn nghi ngờ của tôi anh tiếp tục. “Anh sẽ không bao giờ pha rượu vào đồ uống mà không có sự cho phép của em đâu. Em có thể tin anh.”

Tôi nhìn anh lâu hơn một giây trước khi nhấp nhanh một ngụm. Nhẹ cả người nó không hề có vị như cồn.

“Bây giờ em tin anh rồi chứ?” Anh hỏi, nhìn tôi với sự thích thú.

“Xin lỗi.” Tôi đỏ mặt. “Em chỉ là…”

“Đừng lo lắng về nó.” Anh nháy mắt với tôi. “Anh có thể uống cho cả hai chúng ta mà.” Anh uống một hơi dài thứ gì đó màu xanh lá từ cái ly mà chắc chắn mới chỉ xuất hiện trong tay anh. “Mặc dù anh muốn nhìn thấy em say xỉn.”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu Magnus.” Tôi thở dài nói.

“Em không nhất thiết phải say – chỉ một chút hưng phấn là tuyệt rồi.”

“Magnus…”

“Được rồi. Không cồn.” Tôi cười thầm trước cái nhìn bị đánh bại của anh.

“Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể vui vẻ đêm nay.” Anh nói cùng nụ cười ranh mãnh.

Tôi nuốt nước bọt. “Viễn cảnh vui vẻ của anh thậm chí còn không giống của em.”

“Đến đây nào.” Anh nắm lấy tay tôi và lôi tôi về góc tối nhất của căn phòng.

“Anh đang làm—” Tôi bị cắt ngang bởi môi anh ấy đặt trên môi tôi.

“Magnus.” Tôi thở, miễn cưỡng đẩy anh ra. “Em gái em đang ở đây.”

“Nếu em muốn chỗ nào riêng tư hơn thì chúng ta luôn có thể vào phòng ngủ của anh.” Anh nói với một tia gợi ý ánh lên trong mắt.

Tôi đỏ mặt và anh cười thầm trước khi hôn tôi lần nữa.

“Không, thật đấy Magnus.” Tôi thổ hổn hển nói khi anh di chuyển xuống cổ tôi.

Ngay lúc này lưng tôi bị ấn vào tường và đôi tay tôi đặt trên hông của anh mà không có sự chấp thuận của tôi. Sự phản kháng của tôi thật yếu đuối, thậm chí với chính tôi.

Tôi có thể cảm nhận anh cười trên da tôi. “Nó không giống như em muốn anh dừng lại.”

“Magnus.” Tôi bắt đầu phản kháng nhưng vì anh cắn nhẹ lên điểm nhạy cảm của tôi nó trở thành tiếng rên rỉ.

Anh nở nụ cười trước khi đòi hỏi môi tôi lần nữa.

“Em còn bất kỳ sự phản kháng nào hơn nữa không?” Anh hỏi với nụ cười hài lòng toe toét, đẩy nhẹ ra.

Tôi gật đầu nhưng không thể suy nghĩ bất kì điều gì vào lúc này vì thế tôi kéo anh về phía mình và hôn anh lần nữa.

Anh ậm ừ khi hôn lại tôi và rên rỉ khi tôi yêu cầu xâm nhập.

Nó lấy của chúng tôi một vài phút – và rất nhiều nụ hôn nóng bỏng – để tách nhau ra. Và chỉ khi chúng tôi làm điều đó nên vì thế tôi nhớ ra rằng cả hai vẫn đang ở trong buổi tiệc vây quanh rất nhiều người. Bao gồm em gái tôi.

Tôi đẩy anh ra và quay lại với đám đông cùng Magnus cười toe toét bên cạnh. Anh đi bên cạnh đủ gần để khơi dậy sự tò mò của bất kỳ ai quan sát chúng tôi nhưng tôi nhận ra là tôi không còn quan tâm nữa. Magnus nói đúng. Downworlder sẽ không nói.

Tôi liếc về cửa ra vào đúng lúc thấy Izzy bước ra ngoài với một gã trông giống như một tên Fey.

Chà nhanh thật. Tôi nghĩ trong khi quan sát.

“Ra nhảy nào.” Magnus thì thầm vào tai tôi.

“Em không nhảy.” Tôi đáp nhưng không đẩy ra mặc dù tôi có thể cảm nhận những ánh mắt tò mò đặt trên chúng tôi.

“Anh sẽ dạy em.” Anh cười, kéo tôi về phía sàn nhảy đầy Downworlder.

“Em nghĩ tốt hơn là không.” Tôi nói, nhìn họ đầy cảnh giác.

“Ôi, thôi nào, Alexander.” Anh rên rỉ. “Anh đã không bỏ bất kỳ chất cồn vào đồ uống, không hôn em công khai… Anh chỉ muốn được nhảy với người bạn trai quyến rũ của mình. Điều đó là đòi hỏi quá nhiều sao?”

“Anh hành động quá sức trẻ con so với một người nhiều tuổi như anh.” Tôi chỉ ra biết chắc rằng mình sẽ thua.

“Anh không già như thế.” Anh cãi lại nhưng sau đó im bặt khi thấy tôi trông có vẻ không tin tưởng.

Tôi la lên khi cảm thấy có ai đó bóp mông mình. Quay lại, tôi đối mặt với một tên Phouka nhăn nhở.

Có phải hắn vừa mới làm thế không?!

“Này! Bỏ tay ra.” Magnus trừng mắt nói với hắn và kéo tôi lại gần anh.

“Chào Magnus.” Nụ cười nhăn nhở của hắn thậm chí rộng hơn. “Lâu lắm không gặp.”

“Đụng vào em ấy lần nữa và tao đảm bảo rằng mày sẽ không còn tay đâu.” Giọng của anh thật lạnh lùng nên tôi không nghi ngờ dù chỉ một giây rằng anh ấy sẽ làm thế thật.

“Cậu chưa bao giờ giỏi trong khoản chia sẻ cả.” Hắn châm chọc với một nụ cười. “Nhưng em ấy không phải là tài sản của cậu. Tôi có quyền làm bất cứ điều gì tôi muốn.” Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân.

Điều đó làm tôi vô cùng không thoải mái và tôi chỉ còn một vài giây nữa là đấm hắn trước khi một tiếng tách lớn vang khắp phòng. Một vài người quay nhìn chúng tôi.

Có cái gì đó loé sáng sau tôi và khi nhìn xuống tôi thấy một ký hiệu lớn lấp lánh được viết trên quần của tôi, ngay trên mông:

TÀI SẢN CỦA MAGNUS!

“Magnus!” Tôi đỏ mặt rít lên.

“Em ấy là của tao. Giờ thì xéo đi.” Anh gầm lên và tên Phouka bỏ đi.

Các vị khách khác đang theo dõi chúng tôi quay trở lại cuộc trò chuyện của mình.

“Magnus chuyện này không vui đâu! Bỏ nó đi!” Tôi nhìn quanh nói, xấu hổ.

“Nếu em muốn anh cởi quần em thì anh rất vui được làm thế.” Anh nói cùng nụ cười ranh mãnh làm tôi thậm chí đỏ mặt hơn.

“Đó không phải là ý em muốn nói.”

“Đừng lo cưng. Nó sẽ biến mất vào sáng mai.” Anh trông trầm tư trong một giây. “Có thể là buổi chiều.”

“Anh thật không tin được.” Tôi rên rỉ.

“Luôn luôn cưng à.” Anh kéo tôi lại cho một nụ hôn.  “Ra nhảy nào.”

Tôi rên rỉ lần nữa nhưng vẫn để anh kéo tôi vào đám đông đang nhảy nhót.

Không ai động vào tôi hay thậm chí nhìn tôi suốt phần còn lại của đêm đó.

Tôi nằm vật ra ghế sofa khi “vị khách” cuối cùng rời khỏi căn gác.

“Em vui chứ cưng?” Magnus hỏi khi anh ngồi xuống cạnh tôi.

“Em đoán là có.” Tôi nhìn anh với nụ cười mỉm. “Nhưng thấy anh đã uống bao nhiêu anh sẽ không quá vui vẻ vào ngày mai đâu.”

“Đừng lo về việc đó. Anh có một câu thần chú mà.” Anh nháy mắt với tôi.

“Tất nhiên là anh có rồi.” Tôi kiệt sức vắt tay qua mắt. Giờ đã trễ và tôi buồn ngủ nhưng trước tiên tôi cần phải về nhà. Tôi rên rỉ suy nghĩ.

Tôi cảm thấy Magnus nằm xuống cạnh tôi và ôm tôi lại gần.

Mắt tôi bất ngờ mở to. “Anh đang làm gì thế?” Tôi hỏi khi anh nhắm mắt và rúc vào tôi, để đầu của anh trên ngực tôi.

“Ngủ.” Anh lẩm bẩm mà không mở mắt. “Giờ im lặng nào. Gối không nói chuyện.”

Tôi cười thầm nhưng không cố để ngồi dậy. Ngủ nghe có vẻ tuyệt vào lúc này. Một vài phút sau anh ngủ rất yên bình và không lâu sau đó cơn buồn ngủ cũng kéo đến với tôi.

[TBITM] Chương 8

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 8: #33 Lời cầu xin tuyệt vọng

Một chút tìm kiếm nhanh trên mạng đã cung cấp cho Alec đầy đủ thông tin cậu cần về câu lạc bộ Xứ Quỷ. Cũng chẳng phải là cậu tìm được gì nhiều – không có trang web chính thức hay gì cả, nhưng câu lạc bộ vẫn có tên trong danh bạ vùng, cùng với địa chỉ và ghi chú rằng nó sẽ đóng cửa vào thứ Hai. Thật lòng mà nói, Alec không có tí ý niệm nào rằng một câu lạc bộ thế này sẽ mở cửa lúc mấy giờ vào một đêm thứ Sáu, nhưng cậu quyết định cứ thử xem liệu họ có thể lọt vào hay không.

Đến giờ vẫn tốt.

Giờ cậu chỉ cần nghĩ cách dẫn anh em mình đến đúng cái câu lạc bộ đấy mà không gây nghi ngờ.

Ờ, khả năng cao là điều đó sẽ xảy ra đấy. Họ thậm chí chẳng buồn trông đợi cậu biết đến tên của một câu lạc bộ ở New York, và họ chắc chắn sẽ tự hỏi làm thế quái nào cậu biết đến Xứ Quỷ và tại sao cậu lại muốn tới đó.

Dù vậy, một lần hiếm hoi cuộc đời cậu đã tự giải quyết các vấn đề của nó và không làm mọi thứ rối tung lên thêm. Cậu chỉ vừa mới nghĩ ra được một lí do tàm-tạm-được thì nghe thấy tiếng Clary và Simon nói chuyện dưới tầng và đi xuống để nhập bọn.

“Em không biết là mọi người sống ở đây đấy!” Clary thốt lên phấn kích.

Isabelle khựng lại. “Tại sao? Cậu đến đây rồi à?”

“Ừa,” Clary nói. “Khi mẹ và chú Luke cuối cùng cũng hẹn hò, họ đã tính đến việc chuyển đi và đã đến xem qua nhà. Tớ ước bọn tớ đã chuyển về đây, nhưng đó là hàng năm về trước rồi. Hồi đó tớ mới mười tuổi, cơ mà tớ nhớ nơi này lắm. Vậy,” cô nói, đầu khẽ nghiêng sang bên, “ai được cái phòng bị ám thế?”

Jace cười và vòng tay quanh eo cô, kéo cô lại gần. “Ồ, vậy là em đã nghe câu chuyện đó rồi hả?”

“Tất nhiên.”

“Alec được cái phòng đó và anh phải nói là anh nghĩ nó đang bắt đầu ám anh ấy rồi. Dù vậy ổng chả phàn nàn gì về việc thấy mấy con ma lảng vảng xung quanh, nên có lẽ chỉ là đồ ăn của Izzy nấu làm ổng cư xử kì kì thôi.”

Cô quay sang nhìn Alec, trông tò mò thật sự. “Phải không?” cô hỏi.

“Đừng có vớ vẩn nào,” Alec nói, cố để giữ mặt lạnh nhất có thể. “Làm quái có gì trong cái phòng ấy đâu.”

Clary cười khẽ một cách bí ẩn và Alec có thể thề là cô biết. “À, tất nhiên là chẳng có gì trong căn phòng rồi,” cô nói, và qua cái cách cô nhấn nhá từ ngữ có thể thấy rõ rằng cô biết nhiều hơn bất cứ ai trong gia đình cậu. Thậm chí có lẽ nhiều hơn những gì cô nên biết. Thật khó để những người không hiểu chuyện nhận ra, nhưng với những ai đã biết… Nhận thức đập thẳng mặt Alec như một bức tường gạch. Cô biết về Magnus, và cô đang cố tìm xem liệu cậu có biết không.

Jace, lờ tịt đi cái nhìn giữa ông anh trai và cô bạn gái, cau có. “Làm ơn đi mà Clary. Chỉ là một câu chuyện ma thôi mà.”

“Chuẩn luôn,” Alec đáp, cố gắng giữ giọng bình thản, “chẳng có gì đâu.”

Nụ cười của Clary ngoác lên đến mang tai.

Từ bên khóe mắt, cậu có thể thấy Isabelle khựng lại nhìn cậu và Clary, như thể cô đã nhận ra những ẩn ý. Alec vội cố gắng che giấu biểu cảm của mình, điều mà khó hơn cậu hy vọng. Cậu không chỉ phải giấu đi cú sốc khi phát hiện ra, mà còn phải giấu cả sự phấn khích nữa.

Cậu phải thừa nhận là cậu có hơi phiền lòng một chút khi trong tất cả mọi người, Clary mới là người biết về Magnus – cậu không biết cô rõ lắm, nhưng cậu không hẳn là ưa cô. Có thể là do sự ganh tị của cậu dành cho bất cứ cô bạn gái nào của Jace (bởi vì cho đến giờ, cậu mới nói chuyện với cô được tổng cộng là năm phút chứ mấy, và chừng đó là không đủ để đánh giá một con người), nhưng cũng vậy thôi. Tuy nhiên, nếu có ai đó đã từng thấy Magnus trước đây, vậy có thể cô có một vài giả thuyết mà có lẽ sẽ có ích. Hơn nữa, nếu cô có thể thấy Magnus, vậy thì có thể cô cũng có Tâm Nhãn, và có thể cô sẽ biết cách liên lạc với Tessa Gray.

“Vậy ta đi đâu đây?” Simon cắt ngang cuộc trao đổi, nghe có vẻ chán chường.

“Bọn tớ chưa quyết định được,” Iz nhún vai. “Có ý tưởng nào không?”

Và đó chính xác là giây phút Alec cảm thấy may mắn kinh khủng, vì Clary lại mở lời. “Xứ Quỷ là chỗ yêu thích của tớ,” cô nói hào hứng. “Mấy người đến đó chưa? Cũng không xa đây lắm đâu, và đó là câu lạc bộ hay ho nhất ở hạ Manhattan đấy.”

“Nghe ổn đó,” Jace đồng ý. Alec chắc chắn Jace sẽ đồng ý với bất cứ thứ gì Clary đề nghị (nhìn cậu, Alec không thể không nhận ra cậu nhìn gần như bị mê hoặc, chỉ trừ việc “bị mê hoặc” thường không phải là từ cậu nghĩ cậu có bao giờ dùng để miêu tả Jace), nhưng trong trường hợp này, cậu thực sự không bận lòng. Sự việc đang tiến triển tốt hơn nhiều so với cậu mong đợi.

“Anh ổn thôi,” Alec nhún vai, giả vờ như không thành vấn đề.

Cả Isabelle lẫn Simon đều không phản đối, nên họ bắt đầu đi. Manhattan vào buổi đêm ẩm ướt và ấm áp và vẫn ồn ã như mọi khi, nhưng giờ đây Alec nhìn thành phố dưới một cái nhìn khác. Đôi khi cậu sẽ tóm được một cử động nhỏ nơi khóe mắt, một cái bóng chuyển động mà chẳng ai có vẻ nhận ra, hay thậm chí nếu họ có thì họ cũng chẳng buồn bận tâm. Cậuvaẫn phải rất cố gắng mới nhìn ra được những điều bất thường, nhưng thi thoàng cậu lại thoàng thấy bóng dáng một hoặc hai Tiên tộc đang vờn quanh một đóa hoa đang nở, và cậu tí thì ngã dập mặt khi nhìn thấy một người đàn ông với đôi sừng mọc ra từ trán. Người dông chỉ nhướn mày nhìn cậu và nhếch mép khi Alec nhìn chằm chằm sửng sốt, trong khi mọi người đi qua hắn như thể hắn chỉ là một gã đàn ông bình thường khác. Hợp lí thôi, tất nhiên rồi; như Magnus đã nói, người đàn ông đã giấu hình dáng thật của mình dưới lớp Ảo ảnh, và cậu cũng nhận ra rằng có một phần lớn của thế giới này mà cậu chưa khám phá, nhưng điều này phức tạp hơn cậu tưởng nhiều. Và Alec có cảm giác đây mới chỉ là bắt đầu, rằng cậu mới chỉ bắt đầu thấy phần bề mặt của cái thế giới cậu mới phát hiện ra và rằng sẽ còn rất nhiều điều khác sau đó.

Họ đến Xứ Quỷ chỉ sau hai mươi phút đi bộ. Khá dễ để nhận ra họ đang đến gần câu lạc bộ; không chỉ bởi vì tiếng nhạc vọng khắp phố, mà còn có rất nhiều người (phần lớn là say xỉn) đi khỏi và hướng về phía câu lạc bộ. Càng ngày càng nhiều người khiến Alec phải nhìn kĩ hơn, và khi cậu đủ tập trung, cậu có thể thấy Ảo ảnh trên rất nhiều người. Không phải lúc nào cậu cũng nhìn qua được, nhưng càng ngày cậu càng thấy dễ dàng hơn để phân biệt ai là người bình thường và ai không phải. Nhìn vào hàng người đứng đợi trước lối vào, cậu đoán rằng một nửa trong số đó là con người và nửa còn lại là… ừm, những sinh vật khác, phần lớn cậu chẳng biết là gì. Điều đó làm cậu tự hỏi liệu những con người đứng đây có thể nhìn thấu Ảo ảnh hay không, liệu họ có nhận ra họ đang giao thiệp với những sinh vật huyền bí hay liệu họ may mắn không biết gì cả như Jace và Izzy, như chính cậu chỉ mấy ngày trước đây.

Cậu tự hỏi liệu Clary có biết.

Cơ hội để cậu hỏi cô đến ngay sau khi họ vượt qua tên hộ pháp canh cửa. Iz nhìn một vòng qua những cơ thể lắc lư trên sàn nhảy, tóm lấy Simon tiến vào, lôi cậu vào giữa đám hỗn loạn ấy, còn Jace ngay lập tức đi ra phía quầy bar để lấy đồ uống cho bản thân và Clary, cho Alec cơ hội để nói chuyện với cô một mình.

“Vậy,” cậu bắt đầu nói một cách rụt rè, “em đã gặp Magnus.”

Clary chớp mắt, bối rối, và trong một khắc kinh hoàng Alec nghĩ rằng mình đã nhầm, rằng mình chỉ tưởng tượng ra mọi thứ thôi. Nhưng rồi Clary bắt đầu hiểu ra, và cô gật đầu ngắn gọn. “Em không biết đấy là tên anh ấy,” cô thừa nhận, “bọn em chưa bao giờ đi xa đến mức giới thiệu tử tế cả.”

“Vậy em không thực sự biết gì cả rồi.” Alec thất vọng.

Clary nhún vai bất lực. “Em chỉ ở trong phòng có tầm năm phút. Bọn em có nói chuyện, nhưng chủ yếu là về em. Anh ta có vẻ ngạc nhiên là em nhìn thấy anh ta. Tin em đi, em cũng ngạc nhiên lắm. Đâu phải ngày nào cũng có người nói chuyện với anh từ trong gương đâu.”

Alec khẽ cười. “Khỏi phải nói rồi.”

“Vậy là anh có thể thấy anh ta,” Clary hỏi, “nhưng người khác thì không?”

Alec lắc đầu. “Em biết sao không?”

“Không một tí tẹo nào luôn,” cô nói. “Mẹ em cũng không thấy anh ta, em nghĩ thế.” Cô khựng lại. “Không, đợi đã. Em không biết. Bây giờ khi em nghĩ lại, em không nghĩ mẹ đã bao giờ vào căn phòng đấy chưa. Ngay khi mẹ nghe chuyện ở đó có ma, mẹ bắt đầu hành động lạ lắm. Thật kì cục. Mẹ em chưa bao giờ tin vào chuyện mà hay gì cả, nên em không hiểu sao mẹ lại hoảng đến vậy. Nên em đã không kể cho mẹ. Em nghĩ mẹ sẽ tưởng em điên. Chà, có một khoảng thời gian mà đến em còn tưởng em điên nữa là.” Cô lắc đầu. “Thành thực mà nói, em còn chẳng biết tại sao em luôn chắc chắn anh ta là thật khi mà bản thân em chẳng có tí bằng chứng nào.”

Alec cười cụt lủn. “Anh cũng đã tưởng anh bị điên khi lần đầu anh thấy anh ấy, nhưng ừ, anh ấy rất thật.”

Cô cười. “Em biết mà.”

“Vậy em cũng có thể thấy họ ư?” Alec hỏi,hất đầu về phía những sinh vật trông như lũ cá biết đi và mặc cái gì đó trông như được làm bằng tảo biển. Khó mà nói từ khoảng cách xa như thế này, nhưng cậu có thể thề là họ có cả mang cá nữa.

Mặt cô lộ rõ vẻ bối rối. “Thấy ai cơ?” Cô quay người lại để nhìn những người mà cậu chỉ và nhún vai. “Có gì thú vị?”

Alec cảm thấy sự thất vọng tràn qua người cậu. “À, không có gì đâu. Quên đi,” cậu nói nhanh. Cậu có thể thấy Jace len lỏi ngang qua căn phòng, luồn lách qua những người đứng chắn đường mà không va phải ai cả.

Clary nhìn theo ánh nhìn của cậu và, biết rằng họ không còn nhiều thời gian, hỏi, “Vậy nó như thế nào, dùng chung phòng với anh ta ý?”

“Cố gắng. Khó chịu. Vui. Nó… phức tạp.” Alec hít một hơi thật sâu. “Anh đang cố tìm ai đó có thể giúp anh ấy thoát ra.”

Cô nghiêng đầu. “Anh nghĩ có người có thể làm được à?”

“Đấy là lí do anh ở đây để tìm hiều.”

“Đây á?” cô lặp lại, thắc măc, nhưng Jace đã đến chỗ họ và cô vội ngưng lại và quay lại cười với chàng trai tóc vàng, người mà vừa nhăn răng cười với Alec, ấn cái cốc vào tay cô và kéo cô vào sàn nhảy, như cái cách Isabelle làm với Simon. Chẳng mấy chốc họ đã bị nuốt chửng bởi đám đông, và Alec mất dấu họ chỉ vài giây sau. Cậu cũng chẳng thấy em gái cậu và Simon đâu cả.

Cậu thở dài và nhìn quanh quất. Một vài sinh vật nhìn lạ lẫm nhưng không quá nguy hiểm đang ngồi cạnh quầy bar và Alec quyết định có lẽ cậu nên bắt đầu từ đó. Ít ra chúng cũng không trông như kiểu sinh vật sẽ cắn nát mặt cậu nếu cậu hỏi về Tessa Gray.

“Chắc mình nên triển thôi,” câu lẩm bẩm một mình và bước đến quầy một cách dè chừng. Họ quá tập trung vào cuộc nói chuyện – bằng một thứ tiếng mà Alec chưa bao giờ nghe qua trước đây và nghe giống như tiếng cóc – đến mức không buồn để ý đến Alec, không ngay cả khi cậu đã hắng giọng một vài lần, cảm thấy sự ngượng ngập ngu ngốc bắt đầu lan trên mặt (cũng chẳng quan trọng gì đâu, vì chẳng ai nhìn thấy gì trong cái câu lạc bộ tối om này, nhưng cậu cảm thấy như một thằng ngốc). Tất nhiên, họ có thể không nghe thấy cậu trong tiếng nhạc ồn ã của câu lạc bộ , nhưng Alec ghét việc cậu phải vỗ lên vai một ai đó để làm họ quay lại.

“Xin lỗi,” cậu nói. “Tôi đang tìm một người tên là Tessa Gray. Một pháp sư. Liệu anh có vô tình biết nơi tôi có thể tìm cô ấy?”

Tất cả những gì cậu nhận lại được là một vài cái nhìn trống rỗng, theo sau bởi một cái nhún vai và lắc đầu.

Tuyệt thật.

“Ồ. Cảm ơn vậy.”

Alec có cảm giác cậu sẽ cần nốc một ít nếu cậu muốn bắt bản thân mình tiếp tục chuyện này. Giao tiếp với người lạ không phải là sở trường của cậu, đấy là một phần lí do tại sao cậu không thích đi đến mấy câu lạc bộ kiểu này – quá nhiều người trong một không gian quá nhỏ, quá nhiều tiếng ồn và quá nhiều rắc rồi. Vậy nên cậu chen qua một đám thiếu niên say xỉn và dựa người vào quầy. Chỉ sau khi gọi bia xong cậu mới nhận ra anh chàng pha chế có tới ba cặp cánh tay.

Alec nuốt xuống cục nghẹn ở cổ.

Nháy mắt sau, chai bia đã được nện đánh rầm lên mặt bàn gỗ trước mặt cậu, và cậu vội lục túi tìm mấy đồng xu để thả vào bàn tay đang giơ ra của người pha chế. Quanh quầy bar khá đông, và mặc dù cậu chẳng muốn gì hơn là biến khỏi cả đám đông lố nhố lẫn anh chàng phục vụ hơi-hơi-đáng-sợ kia, cậu không di chuyển. Anh chàng pha chế lớn tuổi hơn những sinh vật cậu vừa hỏi lúc nãy, cậu đoan chắc, mặc dù cũng khó mà đoán được tuổi của họ. Có lẽ anh ta sẽ biết nhiều hơn.

Thấy Alec không di chuyển, anh chàng pha chế dựa người lên phía trước vẻ khó chịu. “Còn gì nữa không?” anh ta hét át tiếng nhạc.

Alec gật. “Tôi đang tìm một pháp sư tên là Tessa Gray,” cậu trả lời. “Anh có biết cô ấy không?”

Chàng trai khựng lại. “Tessa Gray?” anh nhắc lại và nghĩ ngợi một lúc “Có, tôi nhớ cô ấy. Không hay đến đây thường xuyên, nhưng cô ấy từng rất nổi tiếng và luôn có yêu cầu cao. Tại sao?”

“Anh biết tôi có thể tìm cô ấy ở đâu không?”

Chàng pha chế nhún vai. “Lâu lắm rồi không thấy,” anh ta nói. “Cũng một thời gian mọi người không nhắc tới cô ấy nữa. Chắc phải tầm vài năm là ít. Tôi còn chẳng nhớ nổi cô ấy từng sống ở đâu nữa.”

“Ồ.”

Nhận thấy vẻ thất vọng trên khuôn mặt cậu, người pha chế tỏ ra thương hại. “Rất tiếc, anh bạn,” anh ta nói, vỗ vai cậu. “Tôi sẽ hỏi xung quanh coi có ai biết gì không, được chứ? Đấy là tất cả những gì tôi có thể làm.”

“Thế thì tuyệt quá. Cảm ơn anh,” Alec trả lời, nhưng cậu không ngăn nổi sự bực bội trong giọng mình. Cậu không nghĩ tối nay sẽ có kết quả. Có vẻ như điều Magnus lo sợ là đúng, những người có-thể-coi-là-bạn của anh có thể ở bất cứ đâu trên thế giới. Sau tất cả, mười lăm năm là một quãng thời gian dài.

Alec rút về phía góc xa của câu lạc nộ, cái góc tối hơn và, quan trọng hơn cả, yên tĩnh hơn và không đông bằng. Mấy người duy nhất ở gần cậu là cậu trai có mái tóc xanh nõn chuối và cô nàng mà cậu ta đang hôn hít. Cậu nhăn mặt và cố bỏ ngoài tai cái thứ tiếng đang phát ra từ phía cặp đôi. Cậu cần nghĩ xem cậu và Magnus phải làm gì tiếp theo.

Cậu nhảy dựng lên khi, đột nhiên, cậu cảm thấy hơi thở ai đó phả vào cổ. Cậu quay người lại và đứng mặt đối mặt với người phụ nữ đẹp nhất cậu từng thấy: suối tóc óng vàng đổ xuống vai như một vầng hào quang, viền quanh khuôn mặt trắng ngần thanh tao và có nét với tôi mắt xanh lục hút hồn và bờ môi mọng đỏ. Cái chạm của ả trên tay cậu lạnh như đá.

Ả cười lạnh lẽo và tặc lưỡi. “Không cần phải sợ tôi, cậu bé,” ả nói. “Tôi tin rằng cậu đang tìm Tessa Gray?”

Alec chớp mắt. “Vâng,” cậu xác nhận khi đã hết sốc. “Có phải cô…”

Người phụ nữ bật cười. “Ôi lạy Chúa, không.”

“Nhưng cô biết tôi có thể tìm cô ấy ở đâu?” cậu hỏi.

“Có thể,” ả lại mỉm cười, có phần tinh quái hơn. “Cậu muốn gì từ cô ấy?”

Alec khựng lại. Có gì đó ở ả khiến cậu lo lắng. Có thể là tại cái cách ả đứng, nghiêm tranh nhưng như thể ả sắp nhảy vào tấn công cậu bất cứ lúc nào. Đó chắc chắn là do cách nụ cười của ạ chẳng bao giờ chạm đến được đôi mắt. “Có lẽ tôi sai,” cậu nói chậm rãi, “nhưng tôi không nghĩ đây là việc của cô, cô…” cậu dừng lại, đợi cô hoàn thành câu nói.

“Belcourt,” ả nói. “Camille Belcourt. Và cậu, cho phép tôi hỏi, là ai?”

“Alec. Alec Lightwood,” cậu trả lời sau một khắc ngập ngừng.

Mắt Camille mở to. “Thú vị,” ả lầm bầm, “Chuyện này thật thú vị.”

“Cái gì thú vị cơ?” Alec hỏi, nhưng ả lơ tịt cậu đi.

“Cậu may mắn là tôi ở đây tối nay đấy,” ả nói có phần kiêu căng. “Chẳng còn mấy ai có thể nói cho cậu vị trí của Tessa Gray đâu, và cậu có thể phải tìm kiếm trong một thời gian dài trước khi có thể tìm thấy dấu vết gì của cô ấy đáy. Cô ấy sống rất khép kín mấy năm gần đây.”

“Tôi có thể tìm cô ấy ở đâu?” Alec nhắc lại, thiếu kiên nhẫn. “Cô ấy sống ở đâu?”

Camille nhìn chằm chằm vào cậu một lúc, như thể đang cân nhắc xem liệu ả có nên nói cho cậu biết mẩu thông tin này không. “150 Đại lộ East End,” cuối cùng ả nói, vẫn quan sát cậu với cái nhìn khác lạ. “Manhattan,” ả thêm vào khi Alec chớp mắt nhìn ả, không chắc liệu điều đó có giúp gì cậu không. “Gửi cô ấy lời hỏi thăm của tôi, nếu cậu có thể.”

Cậu thở ra nhẹ nhõm. “Ồ, tốt thôi. Chắc chắn rồi. Cảm ơn.”

Ả lại cười. “Cậu chưa muốn cảm ơn tôi ngay đâu, cậu Lightwood trẻ tuổi ạ,” ả nói một cách bí ẩn, nhưng trước khi Alec có thể hỏi ả nói thế là có ý gì, ả đã một lần nữa biến mất vào đám đông.

Họ về nhà rất muộn tối đó, và khi Alec bước vào phòng, Magnus không ở đó. Không muốn phá giấc ngủ của anh chàng pháp sư, Alec leo lên giường, định sẽ kể cho anh vào sáng hôm sau. Chỉ trừ việc Alec không thể ngủ và bật dậy ngay khi tia nắng đầu tiên rọi vào phòng cậu và, biết rằng Magnus sẽ rất cáu nếu cậu dựng anh dậy sớm thế này, Alec chỉ đi tắm, mặc đồ và khởi hành tới số 150 Đại lộ East End.

Hóa ra đó là một căn nhà nhỏ ở bên hông một công viên, nhỏ nhắn, sạch sẽ và không có gì đặc biêt. Nó cũng được che phủ bởi Ảo ảnh, và nếu Alec không biết mình đang tìm kiếm điều gì, cậu có lẽ đã bước thẳng qua mà chẳng buồn để ý. Cậu nhìn xuống đồng hồ. Tám giờ sáng chắc chắn là quá sớm để dựng bất cứ người bình thường nào dậy trong một buổi sáng Chủ nhật, nhưng cậu quyết định rằng vấn đề đủ nghiêm trọng để biện minh cho một cuộc gọi khẩn cấp, hay bất cứ thứ gì người ta dùng để gọi việc hỏi ý kiến một pháp sư. Vậy nên cậu hít một hơi và nhấn chuông.

Trong một phút dài đau đớn, không có gì xảy ra cả. Rồi, cuối cùng, cậu có thể nghe tiếng ai đó lục đục đằng sau cánh cửa, rồi mở hé ra một tí tẹo.

“Tessa?” cậu hỏi. “Tessa Gray?”

“Cậu là ai?” một giọng nữ hỏi đầy nghi ngại. “Cậu muốn gì?”

“Tên em là Alec Lightwood. Em cần nói chuyện với chị,” cậu nói. “Nếu chị là người em đang tìm, vậy đó.” Cậu thêm vào.

Cánh cửa mở rộng ra thêm một chút, để lộ một người phụ nữ trẻ với mái tóc màu nâu sáng. Như Magnus, chị trông không già hơn cậu là bao, có lẽ tầm mười bảy mười tám, nhưng Alec cho rằng nếu Magnus biết chị từ trước vụ cái gương, chị hẳn cũng lớn tuổi hơn vẻ ngoài nhiều. Chị trông cũng không vui vẻ lắm khi thấy có người đứng ở thềm nhà mình, và Alec có cảm giác điều này không chỉ bởi vụ giờ giấc. “Sao cậu tìm được tôi?”

“Nhờ một người bạn cũ của chị. Hoặc thực ra là hai. Và một trong số đó cần chị giúp. Anh ấy gửi em đến.”

“Ai gửi cậu?”

“Magnus Bane.”

Mọi màu sắc rút khỏi mặt chị và chị thở gấp, một tay đưa vội lên che miệng. Phản ứng này không phải chỉ bởi ngạc nhiên, Alec nhận thấy. Có sự không thoải mái thay thế cho cú sốc ban đầu, và, tò mò làm sao, cả sự sợ hãi nữa. “Làm ơn,” cậu van vỉ, tin chắc chị sẽ sập cửa vào mặt mình bất cứ lúc nào. “Làm ơn đi, bọn em rất cần chị giúp. Em chẳng thể nhờ ai khác được cả.”

“Ôi trời,” Tessa thì thầm.

“Làm ơn đi chị.”

Chị thở dài và bước sang bên. Alec để ý thấy mắt chị liếc từ phải qua trái, kiểm tra con phố xem có ai đang theo dõi họ không. Khi chị nói, giọng chị căng thẳng. Cậu tự hỏi điều gì khiến chị khiếp sợ vậy. “Tôi nghĩ cậu nên đi vào nhà.”

[WbR] Chương 12

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 12

Tôi nằm trên giường lo sợ về buổi tối sắp tới và nghĩ về tất cả các giả thuyết xấu có thể xảy ra.

Chuyện này không thể lành mạnh được. Tôi thở dài nghĩ.

Tiếng lửa cháy lách tách làm tôi mở mắt vừa kịp lúc nhìn thấy một mảnh giấy hiện ra ngay trước tôi.

Ai gửi thư lửa cho mình vậy? Tôi tự hỏi khi nhìn mảnh giấy rơi xuống bụng mình. Những người duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến là bố mẹ tôi nhưng họ sẽ viết cho Hodge. Không phải tôi.

Tôi chậm chạp cầm lấy nó và mỉm cười khi nhận ra người đã gửi nó.

Đương nhiên là anh ấy rồi. Tôi nghĩ khi bắt đầu đọc thư:

Cục cưng Alexander,

Chỉ nhắc em rằng em đã hứa sẽ đến dự tiệc của anh tối nay. Lần này không lý do lý trấu. Thêm nữa, anh muốn nói với em rằng em không thể đến với một trong những lí do khó chịu mà em cả gan gọi là áo chui đầu dài tay. Nếu anh thấy bất cứ thứ gì có lỗ trên nó anh sẽ tự mình lên đồ cho em.

Thật ra thì quên chuyện đó đi. Cứ đến với bao nhiêu lỗ mà em thích để anh có thể mặc đồ cho em.

Mong chờ được gặp em tối nay,

Magnus

Tôi cười với lá thư.

Nó thật giống Magnus, gửi thư lửa cho tôi để nói rằng tôi cần ăn diện.

Tôi lấy ra một mảnh giấy và cây bút trên bàn đầu giường.

Magnus,

Tại sao anh không chỉ dùng điện thoại của mình vậy?!

Alec

Tôi viết trước khi vẽ một chữ runes lửa vào góc tờ giấy và nhìn nó bay lên cùng với ngọn lửa.

Tin nhắn mới không mất quá lâu để đến. Tôi chụp lấy nó trong khi vẫn còn vài đốm lửa còn sót lại trên nó.

Cục cưng Alexander,

Sao em có thể thậm chí hỏi anh như thế? Làm cách này sẽ gây ấn tượng hơn mà.

Magnus

Tôi cười. Đương nhiên là vậy rồi.

Chà, tôi chắc chắn sẽ không để Magnus lên đồ cho mình. Hiểu được anh ấy, tôi biết anh sẽ làm thế thật nếu tôi không làm theo những gì Magnus nói và mặc quần áo “bình thường” đến. Tôi rời khỏi giường với tiếng thở dài. Tôi không nghĩ tôi có bất kì thứ gì giống như thế trong tủ quần áo của mình.

Tôi rên rỉ khi biết rằng vì bản thân không đi mua sắm, việc này chỉ cho tôi một lựa chọn duy nhất. Mượn đồ của Jace.

Tôi từ từ đi đến phòng cậu ấy hy vọng – lần đầu tiên từ trước đến nay – rằng cậu ấy ra ngoài với Clary.

Nó thật lạ.

Gần đây tôi nhận ra rằng tình cảm dành cho Jace đang dần dần trở nên mờ nhạt hơn khi đứng trước tình cảm của tôi dành cho Magnus. Tôi không biết việc này tốt hay xấu. Từ trước tới giờ tôi chỉ yêu Jace theo cách đó nhưng tình cảm dành cho Magnus thì khác. Bằng cách nào đó… Mãnh liệt hơn. Không quá đau đớn. Việc ở bên anh ấy tự nhiên như việc hít thở vậy. Tôi không biết cái gì làm nên điều này. Không biết điều gì tạo nên những cảm xúc mới mẻ lạ lẫm hiện tại. Tôi đoán là tôi phải đợi và chờ xem.

Tôi ngập ngừng gõ cửa.

Không ai trả lời.

Cùng với tiếng thở dài nhẹ nhõm, tôi vào phòng và nhanh chóng đi về phía tủ áo, không muốn cậu ấy bắt gặp tôi ở đây và hỏi những câu hỏi mà tôi không muốn trả lời.

“Anh đang làm gì thế?”

Tôi đông cứng. Nhưng đó không phải là giọng của Jace.

Đó là giọng của Clary.

“Mượn áo sơ mi.” Tôi nói khi cầm lấy cái áo sơ mi đen – không quá bó – đầu tiên tôi có thể tìm thấy.

“Tại sao?” Cô ấy nghi ngờ hỏi.

“Không phải việc của cô.” Tôi quay lại để đối mặt với cô ta.

Clary đang đứng khoanh tay và nheo mắt trước cửa ra vào. Tôi trừng mắt với cô ta, mong muốn rời khỏi đây trước khi Jace quay về.

“Vì anh đang lấy áo sơ mi của bạn trai tôi, nó đại loại là chuyện của tôi.” Cô ta cứng đầu nói và không muốn bỏ qua chuyện này.

Tôi cảm thấy tất cả cảm giác đau nhói quá quen thuộc khi cô ta nói từ “bạn trai”. Ghen tỵ. Tổn thương. Và tức giận.

“Nhân tiện thì cô làm gì ở đây?” Tôi hỏi để chuyển hướng câu hỏi ra khỏi tôi. “Cậu ấy đâu?”

“Anh ấy sẽ về đây sớm thôi. Tôi tới đây đợi. Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Không có gì đáng nói cả.” Tôi nói khi bước tới và đẩy nhẹ cô ta ra để tôi có thể đến được cửa ra vào. “Tôi cần áo sơ mi và tới đây để mượn. Không có gì hơn.”

Tôi dừng lại với một chân nằm ngoài cửa và ngoái lại nhìn cô ta qua vai. Tay cô ta không còn khoanh nữa và dáng vẻ bớt công kích một chút nhưng cô ta vẫn có vẻ nghi ngờ.

“Tôi biết tôi không có quyền nhờ vả – với những thứ diễn ra giữa chúng ta – nhưng tôi sẽ biết ơn nếu cô không kể cho Jace rằng cô thấy tôi ở đây. Hoặc thật sự thì đừng nói gì hết.” Tôi nói và bước ra ngay khi bị chặn lại bởi bàn tay của Clary nắm lấy cẳng tay tôi.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Cô ngập ngừng hỏi tôi.

“Ý cô là gì? Chẳng có việc gì xảy ra cả.” Tôi bối rối đáp.

“Đừng nói dối. Tôi biết có chuyện gì đó. Anh không quanh quẩn cạnh Jace nhiều nữa. Anh tốt bụng với tôi. Chậc, tốt bụng hơn trước kia. Jace nói không có gì nhưng tôi biết là có chuyện gì đó.” Cô khăng khăng. Tôi thấy một tia lo lắng trong mắt Clary.

Cô ta lo lắng cho tôi sao?! Tôi ngạc nhiên nghĩ. Tại sao cô ta lo lắng? Cô ta nên vui mừng vì tôi không quanh quẩn bên Jace nữa chứ.

“Này, thật sự không có chuyện gì hết.” Tôi nói, kéo tay Clary ra và bắt đầu bước đi. “Bỏ qua chuyện này đi” Tôi thêm vào trước khi rẽ vào góc cua đầu tiên.

Trong khi quay về phòng mình tôi cố gắng lý giải chuyện vừa xảy ra.

Tôi chỉ không thể. Đầu tiên cô ta giận dữ và nghi ngờ. Rồi sau đó cô ta lo lắng. Cho tôi. Tôi luôn lạnh nhạt với Clary nên thật khó để tin được. Nhưng cô ta trông thật sự lo lắng.

Có thể tôi nên ít nhất thử và đối xử tốt hơn với Clary trong tương lai. Tôi vẫn không thích sự thật cô ấy bên cạnh Jace nhưng cô ấy có vẻ là một người tốt. Ít nhất tôi nên cho cô ấy cơ hội.

Tôi đoán Magnus thật sự đã thay đổi mọi thứ. Mọi thứ thật khác biệt. Nó thật mơ hồ. Tôi nằm vật ra giường rên rỉ. Tôi không muốn ở cạnh Jace mọi lúc nữa. Cậu ấy vẫn ở sâu trong tâm trí của tôi nhưng không còn xuất hiện trong mọi suy nghĩ của tôi nữa.

Tôi không nghĩ là tôi sẽ thấy được ngày tôi quên Jace. Nhưng có lẽ… Có lẽ ngày đó đang đến. Có thể tôi sẽ quên được Jace.

Tôi không biết liệu đây là chuyện tốt hay xấu, tôi cũng chẳng biết liệu rằng tất cả sẽ kết thúc tốt đẹp hay không nhưng tôi không muốn nghĩ về điều đó. Tôi chỉ nên sống ở hiện tại. Quên đi tất cả chuyện này và tập trung vào bữa tiệc của Magnus tối nay.

Tôi thở dài suy nghĩ.

Chưa gì tôi đã hối hận về việc đồng ý đi dự tiệc. Tôi không biết bản thân trông đợi vào điều gì nhưng vì đó là Magnus… Nó có thể sẽ không có kết thúc tốt.

Vài giờ sau đó tôi trải qua trong phòng luyện tập. Một mình, Vì Jace đã đi đâu đó với Clary. Lần nữa.

Tôi cảm thấy bản thân không còn khó chịu như mọi khi nữa.

Khoảng 8 giờ tối tôi tắm rửa và thay đồ. Tôi mặc áo khoác để em tôi sẽ không chú ý đến chiếc áo sơ mi đi mượn.

“Lại ra ngoài à?” Một giọng nói từ phía sau vang tôi.

Tôi căng thẳng và chầm chậm quay lại, nhận ra mình đang đối mặt với Izzy.

Còn một chút nữa thôi. Tôi nghĩ, liếc nhìn về phía cánh cửa thang máy chỉ còn cách một vài bước.

“Anh—”

“Chuẩn bị đi dạo.” Con bé kết thúc giúp tôi. “Ừ em biết rồi. Dạo này anh hay làm thế lắm.”

“Anh cảm thấy thích đi dạo. Dừng việc cố gắng tìm hiểu nhiều hơn điều gì đó đi.” Tôi nói, cảm giác tội lỗi lớn dần trong tôi. Cố gắng làm tôi thú nhận.

Tôi sẽ không thú nhận. Tôi cứng đầu nghĩ. Đứng yên tại chỗ.

“Vậy dừng việc hành động khả nghi lại đi.” Con bé khoanh tay trước ngực và nghiêm nghị nhìn tôi.

Tôi tránh cái nhìn chằm chằm của nó nhưng không chùn bước. “Bây giờ anh có thể đi chưa?”

“Chưa. Cho đến khi anh giải thích.”

“Không có gì để giải thích cả. Anh thích đi dạo. Nó giúp đầu óc anh sáng suốt.”

“Vớ vẩn.” Con bé đánh tôi. “Em không quan tâm anh nói gì. Em biết anh đang giấu diếm chuyện gì đó.”

“Anh không có.” Tôi nói đủ để thuyết phục để làm con bé tránh ra.

Và tôi ngạc nhiên khi dường như con bé đã bị thuyết phục. Izzy hơi thả lỏng và có vẻ như nó cuối cùng – mặc dù hơi miễn cưỡng – tin tôi.

“Được rồi.” Con bé thở dài nói. Trông như bị đánh bại.

Tôi biết là tôi nên vui và nhẹ nhõm về điều này nhưng tất cả những gì mà tôi có thể cảm nhận là cảm giác tội lỗi.

Con bé đã tin lời nói dối của tôi. Tôi cảm thấy tồi tệ nhưng tôi rũ bỏ cảm giác ấy, cố gắng thuyết phục bản thân rằng việc nói dối con bé vẫn cần thiết.

“Anh xin lỗi nếu anh làm em lo lắng hay gì đó nhưng anh thật sự chỉ đi dạo mà thôi”. Đột nhiên việc nhìn vào mắt con bé trở nên thật khó khăn. Tôi có thể thấy sự tin tưởng trong chúng. Và điều đó đang giết tôi.

“Được rồi.” Izzy lặp lại, lùi sang một bên. Ánh mắt con bé dịu lại.

Lần đầu tiên tôi nhìn con bé từ đầu đến chân trong buổi tối hôm nay. “Em nhìn như sắp đi ra ngoài vậy.” Tôi nói, chỉ vào cái váy quá ngắn của nó.

“Chưa. Jace đang tập luyện cho Clary và anh thì chẳng vui chút nào nên em quyết định ra ngoài và vui chơi cho cả hai chúng ta.” Con bé nói, thậm chí không nhận ra lời nói của nó làm tôi cảm thấy tội lỗi hơn như thế nào.

Giá như con bé biết tôi thật sự đi đâu. Tôi phải đấu tranh lại sự thôi thúc đột ngột muốn nói cho con bé.

“Chà, tạm biệt nhé. Cần phải đi dạo.” Tôi nói trước khi tôi có thể nói ra điều gì đó làm tôi hối hận.

Con bé chỉ gật đầu và mỉm cười nhẹ.

Tôi quay lại và gần như chạy vào thang máy. Sự thật nằm ngay trên đầu lưỡi tôi.

“Alec!” Con bé gọi với theo trước khi tôi có thời gian bấm nút.

Tôi quay lại, sợ rằng con bé sẽ lại bắt đầu tra hỏi nhưng mặt khác, kín đáo mong con bé làm thế. Khi tôi nhìn con bé biểu cảm của nó thật khác. Nhẹ nhàng hơn. “Anh biết là anh có thể kể bất kỳ điều gì với em mà, phải không? Em sẽ không phán xét anh. Dù là chuyện gì đi nữa.”

Tôi gật đầu và lại quay đi nên con bé không thể nhận ra hiện tại tôi đang cảm thấy có lỗi như thế nào.

“Phải đi rồi Izzy.” Tôi lẩm bẩm khi thang máy đi xuống. “Làm anh thấy có lỗi”

Thang máy dừng lại. Tôi thở dài khi bước ra và thoát khỏi Phân viện. Bắt đầu quãng đường dài đến Brooklyn.

Tôi nghĩ tôi thật sự cần đi bộ để thanh thản tâm trí một chút. Rốt cuộc thì, tôi suýt chút nữa thú tội với Izzy rồi. Không tốt chút nào.

Cuối cùng khi tôi đến đúng toà nhà, tôi bắt gặp một hàng xe máy của Vampire đậu bên ngoài.

Tôi thận trọng nhìn chúng. Đây sẽ là một đêm dài.

Sảnh vẫn yên tĩnh như từ trước đến giờ khi tôi bước lên các bậc thang. Nhưng tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của Downworlder. Rất nhiều Downworlder.

Bản năng Shadowhunter nói tôi phải chạy ngay. Phải thoát ra ngay khi tôi còn có thể. Và tay tôi đang tìm vũ khí – cái được giấu trong quần áo tôi – mỗi vài giây. Tôi như bộ gõ nhịp không thể dừng lại.

Lý do duy nhất tại sao tôi không quay lại và đi về là vì tôi đã hứa với Magnus là tôi sẽ tới.

Tại sao tôi lại làm thế chứ?

Tôi thở dài nhìn cái cửa ra vào trước mặt tôi.

Tại sao tôi lại yếu đuối với bất kì mong muốn của anh ấy thế?

Tôi hít một hơi dài lần cuối và mở cửa. Tôi há hốc miệng vì ngạc nhiên, nhận ra căn gác đã thay đổi sau một đêm. Không nghi ngờ đó là tác phẩm phép thuật của anh.

Cửa sổ kính từ sàn đến trần được làm mờ bằng lớp bụi dày và thuốc màu. Ngăn ánh sáng xung quanh từ đèn đường. Cây cột kim loại to trầy trụa giữ những chiếc đèn đầy màu sắc trên mái vòm, trần nhà đầy bồ hóng. Những cánh cửa tháo bản lề và những cái thùng rác kim loại lõm được đặt dọc theo nó tạo thành một quần bar tạm thời tại một đầu của căn phòng. Tại quầy bar, một người phụ nữ có nước da màu tím hoa cà trong bộ đồ lót bằng kim loại đang đổ rượu vào những chiếc ly màu cao, cứng làm mờ đi chất lỏng trong chúng: máu đỏ, xanh da trời, chất độc xanh lá cây. Và bất kì chỗ nào tôi nhìn đều thấy nhiều Downworlder hơn.

Điều đó làm tôi cực kỳ không thoải mái.

Tôi bước vào trong và ngay lập tức bị họ áp đảo. Sự gần gũi của họ làm tôi nổi da gà. Rút cuộc thì tôi được nuôi lớn lên trong sự thù ghét và ghê tởm họ.

Tay tôi đặt vào trong túi áo, nắm chặt thanh stele khi tôi nhìn quanh.

Tôi cần phải tìm Magnus sớm nếu không chuyện này sẽ không có kết thúc tốt đẹp.

Tôi nuốt nước bọt khi nhận ra một trong số họ đang nhìn tôi.

Làn da của tôi được phủ kín những chữ runes cũ và mới và hầu hết chúng đều lộ hết ra ngoài.

Một bàn tay nắm lấy vai tôi và tôi quay lại, nhận thấy bản thân chỉ cách một tên Vampire một vài inch.

“Nephilim.” Hắn nói như một lời xúc phạm. “Mày đến đây là không thông minh đâu. Mày sẽ sớm phải hối tiếc đấy. Tao đảm bảo.” Hắn ngoác miệng cười.

Điều đó không hề làm tôi nao núng.

Việc hắn nằm ra sàn chỉ là vấn đề thời gian với chân tôi trên lưng hắn, giữ hắn nằm in ở đó.

“Mày có phiền không nếu tao không cảm thấy thế.” Tôi khinh bỉ nhìn hắn tức giận. Tôi có thể thấy răng nanh của hắn lộ ra khi hắn gầm gừ.

Không muốn dây vào bất kì rắc rối nào, tôi bỏ qua cho hắn và cố gắng thoát ra nhanh nhất có thể.

Khi tôi thoát ra được thì tôi nhận ra có một đám đông vây quanh chúng tôi ngăn tôi không đi quá xa. Tất cả bọn họ đều nhìn tôi kinh tởm và giận dữ.

Không tốt chút nào.

“Tên oắt con.” Tôi tránh một tên Vampire chỉ cách một inch khi hắn nhảy xổ vào tôi.

Tôi không muốn đánh nhau – bọn họ quá đông – nhưng khi hắn định nhảy xổ vào tôi lần nữa dường như tôi không còn lựa chọn nào cả.

“Mày—” Hắn đột nhiên dừng lại. Mắt hắn mở to và tay nắm lấy cổ cứ như hắn đang bị nghẹn vậy.

“Mày không được động vào em ấy.” Một giọng nói quen thuộc vang lên sau tôi.

Tôi giật mình quay lại không nhận ra sự xuất hiện của anh.

Anh ấy dường như có chút tức giận. “Mày hiểu chưa?”

Tên Vampire điên tiết mà gật đầu.

“Tốt.” Anh nói và để tên Vampire có thể hít thở lại.

Hắn nuốt không khí nhiều nhất có thể.

“Giờ thì biến đi.” Anh lướt những ngón tay và tên Vampire xoay như có ai đó nắm lấy vai và xoay hắn vòng vòng vậy. Hắn bị bắt trở lại đám đông, tiến về phía cửa ra vào.

Khi tôi nhìn hắn rời khỏi đây, cánh tay của Magnus ôm quanh eo tôi làm tôi dựa vào ngực của anh.

“Magnus…?!” Tôi nhảy dựng lên quan sát những Downworlder xung quanh chúng tôi.

“Ôi, yên nào.” Anh thì thầm vào tai tôi. Không buông ra. “Sẽ không có ai ở đây nói bất kì điều gì với Hội Clave hay những Shadowhunter khác đâu. Đừng lo.” Anh hôn lên má tôi. “Không cần phải che dấu ở đây.”

Tôi vẫn không chắc về chuyện này nên tôi vẫn giữ trạng thái căng thẳng trong khi quan sát đám đông xung quanh đang nhìn chúng tôi.

Magnus thở dài và nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào trong bếp.

Anh ấy kéo tôi vào và đẩy tôi về phía cánh cửa, đóng nó lại bằng cơ thể tôi. Anh dựa vào tôi và hôn tôi nồng nàn. Khi tôi đáp trả nụ hôn anh hôn sâu hơn, liếm môi tôi, yêu cầu được tiến vào. Môi và lưỡi của anh làm tôi quên đi việc có người – không ít thì nhiều – chỉ ngay sau cánh cửa.

Nhưng tôi được nhắc nhở về điều đó khi chúng tôi tách nhau ra. Tôi đỏ mặt, nó trở nên đỏ bừng nhanh chóng.

Magnus cười nhẹ, vuốt ve cái má ửng đỏ của tôi bằng một tay. “Anh xin lỗi vì thằng ngốc lúc nãy. Anh đảm bảo chuyện này sẽ không tái diễn nữa.”

Tôi không nói gì mà chỉ gật đầu. Vẫn còn một chút bối rối sau nụ hôn.

Anh đẩy nhẹ và nhìn tôi từ đầu đến chân. “Để anh đoán. Em đang dấu một trong những chiếc áo sweater của em dưới áo khoác.” Anh mỉm cười, trông vô cùng ranh mãnh. Điều đó làm tôi lúng túng dưới cái nhìn chằm chằm của anh. “Em nghĩ là anh nói đùa, phải không?”

“Không. Em không có.” Tôi nói, kéo khoá áo xuống. “Em biết là anh không đùa về quần áo nên đó là lý do tại sao em lại mượn áo của Jace.”

Mắt Magnus sẫm lại khi cái nhìn chằm chằm của anh lang thang trên ngực tôi và cái áo sơ mi đang dính sát vào tôi như lớp da thứ hai.

Tôi đỏ mặt.

“Anh chưa bao giờ nghĩ là anh sẽ biết ơn tên oắt con ấy.” Anh nói, kéo tôi dựa thẳng vào anh. “Nhưng cái áo sơ mi này làm em trông thật quyến rũ.” Anh ấy rên lên trước khi hôn tôi lần nữa.

Có vài tiếng huyên náo bên kia cánh cửa làm chúng tôi rời nhau ra.

“BANE! RA ĐÂY NGAY! CHÚNG TA CẦN NÓI CHUYỆN!” Một giọng nói vang lên.

“Thứ lỗi cho anh một phút. Anh phải ra xem họ muốn gì.” Anh nhẹ nhàng hôn tôi. “Anh sẽ trở lại ngay.” Anh bước ra khỏi cửa. Bỏ lại tôi một mình.

Sau một quyết định nhanh chóng tôi bước ra khỏi nhà bếp và bước đến bức tường đối diện, xa đám đông nhất có thể.

Khi tôi bước đi tôi có thể cảm nhận được ánh mặt bọn họ trên người tôi. Một vài ánh mắt nhìn tôi chưa đầy sự khinh thường. Một vài ánh mắt chỉ tức giận. Và rồi có vài ánh mắt trông tò mò. Và hứng thú. Nhìn như tôi là một miếng thịt vậy.

Cái nhìn chằm chằm của họ làm tôi lo lắng nhất.

Sau vài phút đứng cạnh bức tường và tránh cái nhìn chằm chằm của mọi người tôi cảm thấy ai đó đến cạnh tôi.

“Alec?!” Giọng nói quá quen thuộc ngạc nhiên hỏi tôi.

Tôi quay lại và hy vọng ngược với hy vọng rằng tôi nghe nhầm. Đó là giọng của một ai khác.

Tim tôi như ngừng đập khi tôi nhận ra là tôi không nhầm. Con bé đứng ngay trước mặt tôi trong cái váy quá ngắn của mình và mắt mở to trong cú sốc và ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây.

“Izzy.”

[M] Chương 15

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 15: Clary và nhà Lightwood

Jace’s POV:

Jace đã cố thư giãn, nhưng cảm xúc bên trong cậu lại đang rất rối bời.

Cậu vẫn ngồi trên chiếc đi-văng của mình, vẫn xem một bộ phim với một cô gái trong vòng tay cậu. Sự xuất hiện của các cô gái vốn không phải điều gì bất thường cả . Jace luôn đưa họ về đây, nhưng theo thường lệ thì đôi bên không tập trung vào bộ phim cho lắm. Thật lòng mà nói, những cô gái, họ còn nóng lòng hơn cả cậu, và thường thì cậu không mảy may dành chút quan tâm nào cho bất kì ai trong số họ cả. Nhưng cô gái này, cô ấy khác biệt hơn so với tất cả những người khác, và cậu không có cách nào để đương đầu với chuyện đó cả.

Jace không tài nào hiểu được cậu đã thấy gì trong Clary. Tất nhiên là cô ấy xinh đẹp và thông minh lanh lợi, nhưng lại không quá xuất chúng. Cô thấp, và cứng đầu, và luôn mặc những chiếc áo phông sờn cũ mà trên chúng luôn có những họa tiết từ trong truyện tranh, vậy mà ánh mắt Jace vẫn luôn hướng về phía cô bởi một số lý do quái quỷ gì đó mà cậu không thể nào nghĩ ra được.

Ngay lúc này, mái tóc đỏ rực của cô chỉ cách cậu vài phân và điều gì đó đã thôi thúc cậu vuốt nhẹ nó. Cậu thử đùa nghịch với một vài lọn tóc. Mái tóc của Clary thật sự mềm mại, và khi cậu vuốt lấy nó, cô khẽ nghiêng đầu tựa lên vai cậu. Họ gần như là đang ôm ấp nhau vậy, và kì lạ thay, Jace không hề ghét bỏ việc đó.

Bộ phim họ đang xem là Kỵ sĩ bóng đêm, Jace chọn nó đơn giản bởi nó có đủ các cảnh quay hành động mà cậu thích và đồng thời nó cũng là một bộ phim về siêu anh hùng mà cậu nghĩ rằng Clary sẽ thích. Dù cho cô đã hôn cậu ở bữa tiệc, nhưng vì một số lý do ngớ ngẩn nào đó, cậu vẫn muốn gây ấn tượng với Clary. Cậu luôn cảm thấy cô dường như có thể nhìn thấu tâm can của cậu vậy.

Khi họ nói chuyện tại bữa tiệc, chủ đề chỉ xoay quanh việc cậu được nhận nuôi như thế nào, về cha dượng của cô (cha ruột của cô đã bỏ đi khi cô mới chỉ là một đứa trẻ), về các bức vẽ của cô và cách cậu chơi dương cầm. Đó không phải những chủ đề cậu thường xuyên lựa chọn để nói với các cô gái cậu dự định đưa về nhà. Cậu thường thường nói về thể thao hoặc tốt hơn hẳn là nghe họ nói chuyện. Đó, là khi cậu còn có ý muốn nói chuyện với họ. Cậu với Clary đã nói chuyện hàng giờ, và họ cũng đã hôn nhau, nhưng đó chỉ là phần thưởng phụ mà thôi. Jace tận hưởng khoảng thời gian nói chuyện với Clary đến nỗi mà cậu đã đưa cô lên tầng trên, cách xa tất cả những người khác. Đặc biệt là Simon.

Jace không thích cái cách mà Simon nhìn về phía Clary, cứ như rằng vào bất kì một lúc nào đó thằng nhóc ấy sẽ đứng lên mà thổ lộ tình cảm của bản thân dành cho Clary vậy. Một tia ghen tuông chợt xuất hiện trong Jace, thứ mà cậu chưa bao giờ được cảm nhận, dù cậu biết rằng Clary sẽ không bao giờ hướng về phía Simon cả.

Nhưng hiện tại Simon không có ở đây, chỉ có mình Jace và Clary và cậu đang trải qua một loạt các cảm xúc hỗn loạn, lo lắng trộn lẫn với sự kích động cùng một loại mong muốn làm hài lòng người khác mà cậu chưa từng cảm thấy. Mỗi khi Clary nhìn về cậu và mỉm cười, Jace cảm thấy bản thân rung động, tựa như có hàng ngàn cánh bướm đang đập cánh trong lòng cậu vậy. Cảm xúc ấy thực ra cũng khá là dễ chịu đấy chứ.

Nhưng thứ mà không dễ chịu một chút nào trong suốt……cuộc hẹn này (Đây có được tính là một cuộc hẹn hò không?) là cứ trong một khoảng thời gian nhất định, Isabelle sẽ diễu vào cùng với sự trêu chọc của cô, hoặc đơn giản là tọc mạch nói một vài thứ gì đó rồi bỏ đi. Thực sự rất đáng xấu hổ. Jace ước rằng Alec sẽ ở nhà để kiểm soát cô em gái Izzy phiền phức này, nhưng Alec biến mất vào nơi nào đó hàng giờ rồi và điều đó chính là chủ đề của lần viếng thăm phiền phức sắp tới của Isabelle.

Ngay khi cô bước vào phòng khách, Jace lầm bầm phản đối, cậu nhận thấy Clary đang nở nụ cười đầy hiểu biết của cô về phía cậu, Jace trợn tròn mắt, “Em muốn gì đây Izzy?” cậu cùng Clary hướng ánh nhìn về Iz.

“Xin lỗi vì xen vào trong lúc cặp uyên ương hai người đang tình tứ nha,” Jace nhăn mặt trong khi Clary lập tức đỏ mặt, “chỉ là em muốn hỏi xem hai người có tin gì về Alec không, đến bây giờ mà anh ấy vẫn chưa về.” Jace thở dài, “Anh ấy chắc là chỉ đưa Max tới công viên chơi thôi Izzy. Với lại anh ấy 16 rồi đó, anh ấy biết cách tự chăm sóc bản thân mà.”

“Anh không lo lắng về anh ấy chút nào sao?”

“Tất nhiên là không. Còn em?”

“Đôi khi. Dù sao thì anh ấy anh trai em mà”

“Anh ấy là anh cả của em đó Izzy. Anh ấy thực chất là phụ huynh của chúng ta mỗi khi ba và mẹ đi công tác đó.”

“Đấy chính xác là lý do khiến em lo lắng cho anh ấy đó, anh ấy làm quá nhiều việc.” Izzy nói. Và rồi họ nghe thấy tiếng cửa mở và giọng của Max vọng vào với tốc độ một dặm trên một phút*. “Vừa dứt lời xong”, Jace lẩm bẩm khi hai anh em nuôi của cậu bước vào. Giờ thì chẳng khác gì có thêm người đang chen vào không gian riêng của cậu với Clary vậy.

“Và hai người đã đi những đâu tới tận bây giờ vậy?” Izzy yêu cầu câu trả lời. “Em vừa ở từ nhà bạn Maureen về a,” Max trả lời, “Alec nói là em có thể ở lại đấy lâu hôm mọi khi nên ở lại nhà bạn ấy cả ngày đó! Mà này, chị là ai vậy?” Cậu bé hỏi khi thấy Clary. “Chị là Clary. Chắc hẳn em là Max đúng không?”, Clary nói.

“Chị có phải là cô gái mà anh Jace suốt ngày nói tới không?”

Hai má Clary đỏ ửng. Jace cũng đỏ mặt theo. Jace bỗng dưng không thể nhớ nổi đâu là lần cuối cậu đỏ mặt như bây giờ. “Ưm…chị cũng..không chắc lắm.” Clary nói. Trông cô như rất muốn chuyển chủ đề cuộc nói chuyện và Jace không có lý do nào để trách cô cả. “Có phải em đang cầm một quyển truyện manga không?” cô hỏi và khuôn mặt cậu nhóc đột nhiên sáng bừng lên. “Đúng rồi a! Chị, chị biết truyện Manga sao?”

“Tất nhiên rồi. Cha dượng chị sở hữu một hiệu sách nên chị luôn có những cuốn sách mới thẳng từ phía nhà xuất bản.”

Đôi mắt Max mở to và cậu nhóc bắt đầu nói liền một hồi, “Thật sao? Điều đó quá mức tuyệt cú mèo a! Anh Jace lúc nào cũng bảo truyện tranh là thứ ngớ ngẩn.” Trong cuộc đời Jace, chưa từng có một giây phút nào khiến cậu ghét cậu em trai của mình nhiều bằng lúc này cả! Clary chỉ bật cười, “À chuyện đó,” cô nói, “là bởi vì bản thân Jace vốn là đồ ngốc rồi.” Jace lườm nguýt đầy giận giữ, nhưng rồi Clary hướng nụ cười tươi sáng của cô về phía cậu và Jace lại cảm thấy rộn ràng trở lại. Isabelle cười phá lên và Alec nhướng lông mày lên với vẻ thích thú.

Đó là khi Jace để ý thấy nó. “Vậy còn anh, Alec, anh đã làm gì trong lúc Max ở cùng với Maureen vậy?” Alec đỏ mặt, “….à ừ thì…anh đi bộ một chút..” Anh trả lời yếu ớt

“Ồ, vậy cái dấu hôn kia anh đi đâu mà có được vậy, anh trai? Không cẩn thận vấp ngã rồi khiến cổ anh bị thương sao?” Jace nói, ngón tay cậu đang chỉ về phía cổ anh trai mình.

Màu đỏ trên má Alec càng đậm thêm và tay anh lập tức vươn lên che đi nơi đó. “…Anh…-ưm…”

“Em biết ngay mà!” Isabelle ré lên, đôi mắt tròn xoe như bừng sáng.

“Dấu hôn là gì vậy ạ?” Max hỏi. Mọi con mắt đổ dồn về phía cậu nhóc 9 tuổi với vẻ kinh hoàng. “Max à?” giọng nói của Clary vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Em có còn cuốn truyện tranh nào khác không?”

“Có chứ a! Em còn có cả một tủ sách riêng đó! Chị có muốn xem chúng không?”

“Tất nhiên rồi.” Cô nói. Jace quay về hướng cô, “Chuyện gì vậy?”

“Một lúc sau em sẽ xuống nhé Jace, được không nào?” Cô hôn nhẹ lên má cậu rồi đi theo Max lên trên bậc thang. Bộ ba nhà Lightwood nhìn họ rời đi.

Isabelle huýt sáo biểu tình, “Wow, bị từ chối vì cậu em út…Anh đang mất dần sự quyến rũ của mình đó Jace.” Alec nhếch môi cười và Jace lườm mắt về phía anh, “Này, đừng nghĩ rằng anh có thể dùng chuyện này làm cái cớ để chuyển dời sự chú ý của bọn em khỏi cuộc chơi bời phóng túng bí ẩn của anh nhé.”

“Anh không hề có một cuộc chơi bời phóng túng gì cả!”

“Tùy anh thôi, nhưng chắc chắn anh đã làm việc gì đó. Thực hành một phiên hôn hít nóng bỏng với một ai đó chăng?”

Alec lườm cậu và nói, “Anh đi làm bữa tối đây.” rồi buồn bực bước ra khỏi phòng. Isabelle nhanh chóng theo chân anh, chắn hẳn là để thẩm vấn anh thêm một vài câu hỏi.

Jace thở dài. Cậu không hiểu tại sao Alec từ chối chia sẻ với cậu về các mối quan hệ, hoặc bất cứ điều gì liên quan tới các cô gái. Cậu đã nói dối Izzy: quả thực đôi khi, cậu lo lắng cho Alec. Jace luôn lo lắng về những người anh em của cậu, cậu biết là Alec giấu cậu một vài chuyện và cậu cũng giấu Alec một số điều nhất định, bởi vậy nên theo lẽ thường cậu không nên quá quan tâm vào cuộc sống đời tư của Alec. Nhưng sâu thẳm bên trong, cậu vẫn không khỏi có chút đau lòng khi Alec không muốn kể với cậu bất cứ chuyện gì cả.

Cậu cố xua ý nghĩ đó đi khi Max thò đầu của cậu nhóc xuống cầu thang và hỏi “Jace? Chị Clary có thể ở lại đến sau bữa ăn khuya được không?” Jace mỉm cười, cậu nghĩ có lẽ sự thân thiết giữa Clary và Max này có thể là một chuyện tốt đối với cậu. “Hỏi Alec ý.” Cậu trả lời cậu em út của mình, người mà đã nhanh chóng chạy đua xuống cầu thang.

“Anh Jace?” cậu nhóc hỏi khi đi ngang qua cậu, “Ừ nhóc?”

“Em có thể cưới chị Clary nếu anh quyết định anh không muốn cưới chị ấy được không?” Jace cười tươi, “Nếu chuyện đó xảy ra thì cô ấy là của nhóc. Còn bây giờ thì đi mà nói chuyện với Alec đi” Max vui vẻ mỉm cười và chạy thẳng vào trong bếp. Jace cũng đứng dậy và đi theo cậu nhóc, làm tất cả những gì cậu có thể để đảm bảo bữa tối đầu tiên của cậu với Clary không phải do chính tay Isabelle nấu.

[WbR] Chương 11

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 11

Tôi nhấn chuông lần nữa những vẫn không nhận được trả lời.

Tôi đoán anh ấy thật sự không có nhà. Tôi nghĩ cùng tiếng thở dài. Nhưng tôi thật sự muốn gặp anh ấy. Việc ra khỏi nhà cũng đã trở nên thực sự khó khăn.

Có lẽ tôi có thể… Tôi moi chìa khóa anh đã đưa tôi ra khỏi túi.

Anh ấy đưa nó cho tôi vì thế anh ấy sẽ không phiền nếu tôi vào nhà và đợi đâu. Đúng không?

Trước khi có thời gian để suy nghĩ thêm thì tôi đã mở cửa.

Tôi bước vào trong tòa nhà và nhìn cầu thang với sự kinh hãi.

Tôi đã không nghĩ về điều đó. Tôi đặt chiếc nạng lên bậc thang đầu tiên và kiểm tra bằng cách nhảy lò cò lên nó. Nó có vẻ vẫn tốt. Miễn là tôi đi từ từ nó sẽ ổn thôi.

Khi bắt đầu đi nhanh hơn, hay đúng hơn là nhảy lên các bậc thang tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với Izzy khi đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tôi mở mắt và cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra căn phòng đã không còn quay vòng vòng.

Cơ thể tôi vẫn nhức nhưng không đau nhiều nữa.

“Anh tỉnh rồi!” Tôi nghe một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh mình.

Tôi nhìn sang bên phải và thấy Izzy đang ngồi ở đó.

Nhưng không có Magnus. Tôi quan sát một cách buồn bã.

Tôi mở miệng định hỏi anh ấy đâu rồi lại tự ngăn bản thân lại.

Điều đó có lẽ quá khả nghi. Và anh ấy cũng đã nói rằng anh ấy có thể sẽ không có mặt ở đây.

“Anh cảm thấy thế nào rồi?” Con bé hỏi tôi một cách nhẹ nhàng.

“Tốt hơn rồi. Nó không còn đau nhiều nữa.” Tôi nhúc nhích một chút trên giường để nhấn mạnh quan điểm của mình.

“Tốt rồi.” Izzy cười nhẹ nhõm. “Warlock của anh dường như đã hoàn thành tốt công việc.”

Warlock của tôi?! Ý nghĩ trong đầu khiến tôi trở nên tái nhợt. Con bé biết sao?! Tôi quan sát mặt con bé một cách kín đáo. Không. Nó không biết. Con bé sẽ không nói điều này bình thản như thế nếu nó biết. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập cơ thể tôi. Tốt. Trong một giây trước tôi suýt nữa lên cơn đau tim.

“Nhân tiện thì Jace đã đá anh ta ra ngoài rồi.” Một phút sau Izzy lại lên tiếng.

“Cái gì?!” Jace đã làm gì cơ?!

“Warlock. Anh ta muốn ở lại và chắc rằng anh thật sự đã ổn nhưng Jace không thích điều đó.” Con bé giải thích, đảo mắt khó chịu. “Anh ấy không muốn liều việc đặt anh vào nguy hiểm nên anh ấy đá anh ta ra ngoài.”

Jace lo lắng… Cái gì?! Cậu ta đá Magnus ra ngoài?! Chết tiệt, họ đã gặp nhau! Điều này không tốt lành gì cả. Jace sẽ hỏi những câu hỏi mà tôi không thể cho cậu ấy câu trả lời. Và Magnus vốn đã không thích Jace. Điều này không tốt chút nào. Họ có cãi nhau không?! Tôi hỏi ngu ngốc gì vậy. Tôi khịt mũi. Họ đương nhiên cãi nhau rồi. Cả hai đều có cái tôi to như cái hành tinh này vậy. Chưa nói đến cái tính tự phụ. Tôi ngạc nhiên là họ có thể cùng ở chung một phòng và còn sống.

“Alec?!” Izzy gọi tôi với một chút lo lắng. Đưa tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

“Sao?”

“Anh có nghe em nói gì không?” Con bé nhìn tôi một cách khôi hài.

“Chuyện gì. Xin lỗi. Không.”

“Em nói việc anh có số của anh ta là một chuyện tốt. Mà nhân tiện, sao anh có số của anh ta thế?” Con bé nhìn thật sự thích thú.

Tôi không đáp lời. Phải trả lời như thế nào đây?!

“Em không phán xét gì đâu.” Izzy lại nhanh chóng nói. “Việc anh biết anh ta thật đáng ngạc nhiên. Và với việc anh ta tới đây nhanh như thế nào, nó có vẻ là hai người biết rõ về nhau.”

“Không hẳn.” Tôi nói dối. Cố gắng nghĩ ra một cái cớ đủ thuyết phục. “Bọn anh gặp nhau dạo trước, anh ấy giúp anh một vài lần và nói gọi điện nếu anh cần anh ấy giúp lần nữa.”

“Giúp anh việc gì?”

“Chữa trị.” Tôi đáp nhanh.

Chậc, nó không hoàn toàn là nói dối. Anh ấy đã từng chữa trị cho tôi trước đây. Nó chỉ không phải là lý do tại sao tôi có số của anh ấy. Nhưng con bé không cần phải biết chuyện này.

“Vậy đây không phải là lần đầu?” Con bé nhìn ngạc nhiên.

“Cân nhắc việc Jace là parabatai của anh, không, không phải.” Tôi đáp, nhớ điều Magnus nói với tôi ở quán café

Chà. Điều này giống như đã qua vài năm rồi vậy.

“Anh hẳn đã trả cho anh ta khá nhiều. Em nghe nói giá của anh ta không hề rẻ.”

Tôi chỉ gật đầu và hy vọng con bé ngừng tại đó.

Và con bé đã làm vậy. Nhưng sau một phút im lặng Izzy nhẹ nhàng nhảy trên ghế của nó. “Ôi! Em vừa nhớ ra. Em hỏi anh ta về việc thanh toán trước khi anh ta rời đi nhưng anh ta nói rằng hai người đã có thứ đại loại như hợp đồng với nhau và anh ta sẽ giải quyết với anh.”

Một vệt ửng hồng xuất hiện trên má của tôi.

Chết tiệt. Làm ơn đừng để ý. Tôi nghĩ một cách tuyệt vọng.

May mắn thay Izzy đang quá mải mê trong suy nghĩ của mình.

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Đáng tiếc là anh ta không còn độc thân.” Con bé mỉm cười với tôi. “Hai người có lẽ sẽ là một cặp đôi đáng yêu.”

Tôi nóng bừng vì xấu hổ với lời nhận xét của con bé. “Izzy…”

“Vâng. Vâng. Em biết rồi. Anh không có hứng thú với Downworlders.” Con bé nói, nghĩ rằng má tôi đỏ vì tức giận. “Nhưng anh không thể chối bỏ điều này.”

Tôi giữ im lặng và con bé đứng dậy sau một phút. “Tốt hơn là em đi nói cho Jace việc anh đã tỉnh. Anh ấy muốn nói chuyện với anh.”

Tôi cười với con bé khi nó rời đi. Một nụ cười giả dối trong khi tôi đang hoảng loạn bên trong.

Chết tiệt. Jace sẽ có rất nhiều câu hỏi. Làm sao tôi có thể trả lời tất cả và không tỏ ra đáng nghi?

Suy nghĩ của tôi đột ngột quay lại với hiện tại khi tôi đến cửa căn hộ của anh ấy.

Tôi sờ tay vào túi lần nữa và lấy chìa khóa ra với đôi tay run run.

Anh ấy nói mình cứ đến bất cứ khi nào. Tôi nghĩ. Nhưng liệu anh ấy có tức giận vì tôi đến khi anh ấy vắng nhà không?

Tôi mở cửa, tim đập nhanh khi vặn mở cửa.

Bây giờ không thể quay lại được nữa.

Tôi bước vào và đóng lại cánh cửa phía sau. Tiếng đóng cửa vang vọng khắp căn gác yên tĩnh.

Lần nữa, tại sao tôi lại tới đây?!

Chân tôi đang kêu gào trong đau đớn từ việc leo lên quá nhiều bậc thang cùng một lúc.

Với một tiếng thở dài tôi chậm chạp tìm cách đến phòng khách. Tôi đặt cái nạng của mình cạnh cái ghế dài và ngồi xuống, nhìn quanh.

Bây giờ sao đây? Tôi sẽ làm gì cho đến khi anh ấy trở về?

Tôi chú ý thấy vật gì đó chuyển động trong khóe mắt tôi.

Chỉ khi tôi quay đầu để nhìn, cái gì đó nhỏ, trắng, và đầy lông chạy đến chỗ chân tôi.

“Chủ tịch Meow?!” Tôi cười và bế nó lên khi nó kêu khe khẽ. “Tao quên mất mày đấy.”

Nó rúc vào bụng tôi và rên hừ hừ liên tục.

“Mày thật sự thích vuốt ve hả?” Tôi cười trong khi vuốt ve nó. “Church thì thích cắn hơn là vuốt ve nhưng mày thật sự rất dễ thương.”

Nó chỉ tiếp tục rên và uốn người theo sự động chạm của tôi.

Tôi nằm xuống để cả hai đều có thể cảm thấy thoải mái hơn.

“Tao thích mèo nhưng nó có vẻ không thích tao cho lắm.” Tôi mơ màng. “Mặc dù nó thích Jace.”

Suy nghĩ về Jace làm tôi nhớ lại cuộc nói chuyện của chúng tôi vài ngày trước.

Jace lao vào phòng. “Có chuyện gì với Downworlder đó vậy Alec?!” Cậu ta hỏi với vẻ cáo buộc.

Không xin chào. Không cậu sao rồi. Đi thẳng đến câu hỏi.

Tôi chỉ nhìn cậu ấy. Tôi nên trả lời như thế nào đây? Tôi không quen việc nói dối cậu ấy. Chà, dù sao cũng không phải khi cậu ấy hỏi tôi một cách trực tiếp.

“Sao?! Bây giờ cậu không thế nói chuyện à?” Jace đứng cạnh giường tôi. Cùng chỗ Magnus đã đứng khi lần đầu tiên tôi tỉnh giấc. Đột nhiên tôi cảm thấy có lỗi khi nghĩ về Magnus trước mặt Jace.

“Nói gì đi!” Cậu ấy gần như hét lên. “Cậu là người ghét họ nhất, nhớ chứ?! Và giờ Izzy nói với tớ là con bé gọi hắn theo yêu cầu của cậu. Rằng cậu có số của hắn. Tớ muốn cậu giải thích. Vì thế nói đi!”

“Tớ không ghét họ.” Tôi nói nhỏ. Nó đúng mà. Tôi chưa bao giờ ghét họ nhưng cũng không hứng thú với họ. Cậu ta mở miệng định cãi lại vì thế tôi nhanh chóng nói dối. “Và tớ có số của anh ta cho những trường hợp khẩn cấp.”

“Những trường hợp khẩn cấp?”

“Phải. Cho trường hợp tớ cần chữa trị.”

“Vậy, đây không phải là lần đầu tiên cậu gọi hắn.”

“Đương nhiên là không. Đừng nói với tớ là cậu không chú ý vết thương trên lưng tớ lành nhanh như thế nào.” Tôi nói đùa, cố gắng thay đổi chủ đề và tránh những câu hỏi khó.

“Chữ runes iratze chữa cho cậu.” Cậu ấy nói nhưng tôi có thể nhận thấy Jace đang bắt đầu nghi ngờ.

“Chữ runes iratze quá chậm. Nếu tớ chỉ dùng nó thì sẽ phải nằm trên giường ít nhất ba ngày.”

“Cậu có thề gọi tớ để vẽ chữ khác thay vì để hắn thấy cậu quá yếu đuối. Hắn có thể sẽ giết cậu.”

“Không, anh ấy không làm vậy.” Tôi nói với vẻ ít chắc chắc nhất. Cậu ấy có vẻ sắp cãi lại vì thế tôi tiếp tục, “Miễn là anh ấy được thanh toán, nó sẽ ổn thôi.”

“Thanh toán?! Và nhân tiện cậu trả tiền cho hắn bằng cách nào?”

“Bằng tiền.” Tôi nói, hy vọng rằng cậu ta cuối cùng sẽ ngừng tọc mạch.

“Bao nhiêu tiền? Hắn có giá rất cao. Nếu cậu rút sạch tiền trong ngân hàng nó cũng không đủ cho một ca chữa trị bình thường và chắc chắn không phải cho những gì hắn làm vào ngày khác.”

Tôi muốn Izzy quay trở lại. Tôi nghĩ. Con bé tin tôi hơn thế này.

“Chúng tớ có một thỏa thuận. Đừng lo lắng về nó.” Tôi nói, tránh ánh mắt của cậu ấy.

“Một thỏa thuận?!” Cậu ấy nhướn mày nghi vấn.

“Phải, một thỏa thuận. Giờ thì bỏ qua việc này đi. Tất cả đều trong tầm kiểm soát.”

“Tớ hy vọng vậy.” Jace bắt đầu từ từ lấy lại bình tĩnh. Tôi có thể thấy mối quan tâm thực sự trong mắt cậu ấy. “Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra cậu sẽ gọi tớ, phải không?”

“Đương nhiên rồi.” Tôi nói dối lần nữa. “Đừng lo.”

“Được rồi. Tớ tin phán đoán của cậu. Tạm thời là vậy.”

Âm thanh cửa trước mở khiến tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

Tim tôi đập nhanh hơn vì bồn chồn và mong chờ.

“Chủ tịch Meow?!” Magnus gọi, bắt đầu đi vào phòng khách. “Đừng nói với ta mi lại chạy mất rồi nhé.”

Tôi muốn ngồi dậy nhưng con mèo đang ngủ trên ngực tôi, ngăn tôi làm việc gì đó không khiến anh ấy giật mình.

“Chủ tịch?!” Magnus bước vào phòng và dừng lại trong sự ngạc nhiên.

“Xin chào.” Tôi đỏ mặt nói. Tôi từ từ ngồi dậy và di chuyển con mèo ngái ngủ lên đùi của mình. “Xin lỗi vì xâm nhập như thế này. Em chỉ là muốn gặp anh nhưng anh không có ở nhà vì thế em nhớ ra chiếc chìa khóa và quyết định đợi anh. Xin lỗi. Nếu anh muốn em đi em sẽ-”

“Không.” Anh ấy nói, thoát ra khỏi trạng thái sốc ban đầu và đi về phía tôi. “Không cần phải xin lỗi đâu. Anh đã đưa em chìa khóa mà phải không?” Magnus cười khi ngồi xuống cạnh tôi. “Anh thích việc có em ở đây khi anh về nhà. Đã rất lâu rồi kể từ khi anh có ai đó – ngoài Chủ tịch Meow – đợi anh. Cảm giác thật tuyệt.”

Tôi cười bẽn lẽn khi anh dựa vào và hôn tôi.

“Xin chào.” Anh cười toe sau nụ hôn.

“Chào anh.” Tôi lặp lại với một chút hổn hển.

“Anh nhớ em.” Anh tỳ trán của mình lên trán tôi.

“Em cũng nhớ anh.”

“Việc hồi phục của em sao rồi?” Anh quan tâm hỏi.

“Tốt. Nhờ anh. Em thậm chí không cần nạng nữa trong vòng một hoặc hai ngày tới.”

“Vậy thì tốt. Anh mừng là em ổn.”

“Em hy vọng anh không phiền.” Tôi bắt đầu sau một phút yên tĩnh và thoải mái. “Nhưng em nghĩ em không thề dậy nổi trong vòng ít nhất một vài giờ đồng hồ.”

Anh ấy cười. “Cưng à, sau bốn ngày không nhiều hơn một cú điện thoại, anh sẽ không để em rời khỏi đây sớm đâu.”

Tôi đỏ mặt. Cảm thấy tội lỗi vì điều đó và anh ấy lại hôn tôi lần nữa.

Chủ tịch Meow kêu meo meo trên đùi tôi, mong muốn sự chú ý của tôi quay lại với nó.

Tôi cười khi thấy Magnus trừng mắt lại với con mèo.

“Anh biết anh nói nó thích em là một điều tốt nhưng cái này thì hơi quá rồi.” Anh bế nó lên khỏi đùi tôi.

“Đừng như vậy. Nó là mèo của anh mà.”

“Phải, đúng vậy. Nhưng nó cũng đang cố gắng đánh cắp bạn trai của anh, điều này thì không thể tha thứ.”

Tôi lại cười. “Đừng lo. Nó không cướp em khỏi anh đâu.” Tôi hôn anh. “Em chỉ là thích chơi với nó thôi. Em chưa bao giờ có một con mèo để vuốt ve.” Tôi thừa nhận khi đang vuốt ve Chủ tịch.

“Church thì sao?” Anh bối rối hỏi. “Nó không phải là mèo của em sao?”

“Church là mèo của Phân viện. Và nó có vẻ chỉ thích Jace. Còn với em, nó thích cắn thôi.”

Anh cười. “Anh đoán là nó chẳng thay đổi chút nào. Vẫn cứng đầu như trước.”

“Anh biết nó từ trước sao?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh biết rất nhiều sinh vật. Kể cả những con mèo cứng đầu.” Anh nói và mỉm cười. “Chà, ít nhất Chủ tịch thích em. Hơi nhiều đối với sở thích của anh nhưng anh nghĩ là anh có thể học cách sống với điều đó.”

Tôi cười. “Không cần ghen đâu. Hầu hết sự chú ý của em sẽ luôn dành cho anh mà.”

“Mừng khi nghe thế.” Anh lầm bầm và hôn tôi.

Sau nhiều màn hôn và nói nhiều hơn đã đến lúc tôi phải đi.

“Em có chắc là em không thể ở lại thêm chút nữa không?” Magnus hỏi trong khi đưa tôi cái nạng.

“Vâng.” Tôi nói khi đứng lên với sự trợ giúp của Magnus. “Izzy và Jace đang nghi ngờ. Không cần cho họ thêm lý do đâu.”

“Được rồi. Anh sẽ để em đi nhưng trước tiên anh cần hỏi em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc vào tối thứ sáu. Em đến chứ?”

“Một bữa tiệc. Cho điều gì?”

“Sinh nhật Chủ tịch Meow.” Anh trả lời ngắn gọn.

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc cho con mèo của anh à?” Tôi hỏi lại một cách hoài nghi.

Ai lại làm thế chứ? Tôi nghĩ. Chà, hình như có Magnus.

“Đương nhiên rồi. Ba lần một năm.”

“Tại sao là ba lần một năm?”

“Thì, anh thực sự không biết chính xác sinh nhật của nó nên anh chỉ tổ chức một vài bữa tiệc. Một trong số những lần đó có lẽ ít nhất sẽ gần đúng ngày.”

Tôi cười. “Đương nhiên rồi.”

“Dù sao đi nữa, tất cả các bữa tiệc của anh đều tuyệt vời và cực kỳ nổi tiếng vì thế khách mời của anh không thực sự quan tâm đến lý do bữa tiệc miễn là có một bữa tiệc.” Anh giải thích. “Vậy thì, em sẽ đến chứ?”

“Em không thích tiệc tùng lắm.” Tôi thừa nhận, đứng cạnh cửa ra vào.

“Anh sẽ đảm bảo là em sẽ thích nó.” Anh nói với một nụ cười toe toét.

“Em vẫn không biết nữa. Anh không nghĩ là các vị khách khác sẽ có vấn đề khi một Shadowhunter quanh quẩn sao?”

“Vậy thì họ có thể ra về hoặc bị biến thành chuột. Nó tùy thuộc vào tâm trạng của anh. Và nếu em có mặt ở đấy, anh hầu như chắc chắn trong tâm trạng tốt.”

Tôi im lặng. Vẫn không chắc chắm việc nên đồng ý đến hay không.

“Thôi nào Alexander. Việc có em nhằm mục đích gì nếu anh thậm chí không thể khoe sự nóng bỏng của em chứ.” Anh rên rỉ.

Tôi đỏ mặt, lắp bắp điều gì đó.

“Anh hứa là sẽ không có ai mà em biết ở đây đâu.”

“Được rồi.” Tôi đồng ý với tiếng thở dài.

Anh cười toe toét và hôn tôi. “Tuyệt. Giờ em có thề đi.”

Anh mở cửa và hôn tôi lần nữa trước khi tôi bước ra ngoài.

“Tạm biệt cưng. Coi như món nợ của em đã được trả.” Anh gọi với sau tôi.

Tôi đỏ mặt. “Tạm biệt.”