Đăng bởi N.N.

Cứ kêu Nờ là được rồi ~

Bảo vệ: [ALDA] Vodka không giết được rồng

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

[M] Chương 15

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 15: Clary và nhà Lightwood

Jace’s POV:

Jace đã cố thư giãn, nhưng cảm xúc bên trong cậu lại đang rất rối bời.

Cậu vẫn ngồi trên chiếc đi-văng của mình, vẫn xem một bộ phim với một cô gái trong vòng tay cậu. Sự xuất hiện của các cô gái vốn không phải điều gì bất thường cả . Jace luôn đưa họ về đây, nhưng theo thường lệ thì đôi bên không tập trung vào bộ phim cho lắm. Thật lòng mà nói, những cô gái, họ còn nóng lòng hơn cả cậu, và thường thì cậu không mảy may dành chút quan tâm nào cho bất kì ai trong số họ cả. Nhưng cô gái này, cô ấy khác biệt hơn so với tất cả những người khác, và cậu không có cách nào để đương đầu với chuyện đó cả.

Jace không tài nào hiểu được cậu đã thấy gì trong Clary. Tất nhiên là cô ấy xinh đẹp và thông minh lanh lợi, nhưng lại không quá xuất chúng. Cô thấp, và cứng đầu, và luôn mặc những chiếc áo phông sờn cũ mà trên chúng luôn có những họa tiết từ trong truyện tranh, vậy mà ánh mắt Jace vẫn luôn hướng về phía cô bởi một số lý do quái quỷ gì đó mà cậu không thể nào nghĩ ra được.

Ngay lúc này, mái tóc đỏ rực của cô chỉ cách cậu vài phân và điều gì đó đã thôi thúc cậu vuốt nhẹ nó. Cậu thử đùa nghịch với một vài lọn tóc. Mái tóc của Clary thật sự mềm mại, và khi cậu vuốt lấy nó, cô khẽ nghiêng đầu tựa lên vai cậu. Họ gần như là đang ôm ấp nhau vậy, và kì lạ thay, Jace không hề ghét bỏ việc đó.

Bộ phim họ đang xem là Kỵ sĩ bóng đêm, Jace chọn nó đơn giản bởi nó có đủ các cảnh quay hành động mà cậu thích và đồng thời nó cũng là một bộ phim về siêu anh hùng mà cậu nghĩ rằng Clary sẽ thích. Dù cho cô đã hôn cậu ở bữa tiệc, nhưng vì một số lý do ngớ ngẩn nào đó, cậu vẫn muốn gây ấn tượng với Clary. Cậu luôn cảm thấy cô dường như có thể nhìn thấu tâm can của cậu vậy.

Khi họ nói chuyện tại bữa tiệc, chủ đề chỉ xoay quanh việc cậu được nhận nuôi như thế nào, về cha dượng của cô (cha ruột của cô đã bỏ đi khi cô mới chỉ là một đứa trẻ), về các bức vẽ của cô và cách cậu chơi dương cầm. Đó không phải những chủ đề cậu thường xuyên lựa chọn để nói với các cô gái cậu dự định đưa về nhà. Cậu thường thường nói về thể thao hoặc tốt hơn hẳn là nghe họ nói chuyện. Đó, là khi cậu còn có ý muốn nói chuyện với họ. Cậu với Clary đã nói chuyện hàng giờ, và họ cũng đã hôn nhau, nhưng đó chỉ là phần thưởng phụ mà thôi. Jace tận hưởng khoảng thời gian nói chuyện với Clary đến nỗi mà cậu đã đưa cô lên tầng trên, cách xa tất cả những người khác. Đặc biệt là Simon.

Jace không thích cái cách mà Simon nhìn về phía Clary, cứ như rằng vào bất kì một lúc nào đó thằng nhóc ấy sẽ đứng lên mà thổ lộ tình cảm của bản thân dành cho Clary vậy. Một tia ghen tuông chợt xuất hiện trong Jace, thứ mà cậu chưa bao giờ được cảm nhận, dù cậu biết rằng Clary sẽ không bao giờ hướng về phía Simon cả.

Nhưng hiện tại Simon không có ở đây, chỉ có mình Jace và Clary và cậu đang trải qua một loạt các cảm xúc hỗn loạn, lo lắng trộn lẫn với sự kích động cùng một loại mong muốn làm hài lòng người khác mà cậu chưa từng cảm thấy. Mỗi khi Clary nhìn về cậu và mỉm cười, Jace cảm thấy bản thân rung động, tựa như có hàng ngàn cánh bướm đang đập cánh trong lòng cậu vậy. Cảm xúc ấy thực ra cũng khá là dễ chịu đấy chứ.

Nhưng thứ mà không dễ chịu một chút nào trong suốt……cuộc hẹn này (Đây có được tính là một cuộc hẹn hò không?) là cứ trong một khoảng thời gian nhất định, Isabelle sẽ diễu vào cùng với sự trêu chọc của cô, hoặc đơn giản là tọc mạch nói một vài thứ gì đó rồi bỏ đi. Thực sự rất đáng xấu hổ. Jace ước rằng Alec sẽ ở nhà để kiểm soát cô em gái Izzy phiền phức này, nhưng Alec biến mất vào nơi nào đó hàng giờ rồi và điều đó chính là chủ đề của lần viếng thăm phiền phức sắp tới của Isabelle.

Ngay khi cô bước vào phòng khách, Jace lầm bầm phản đối, cậu nhận thấy Clary đang nở nụ cười đầy hiểu biết của cô về phía cậu, Jace trợn tròn mắt, “Em muốn gì đây Izzy?” cậu cùng Clary hướng ánh nhìn về Iz.

“Xin lỗi vì xen vào trong lúc cặp uyên ương hai người đang tình tứ nha,” Jace nhăn mặt trong khi Clary lập tức đỏ mặt, “chỉ là em muốn hỏi xem hai người có tin gì về Alec không, đến bây giờ mà anh ấy vẫn chưa về.” Jace thở dài, “Anh ấy chắc là chỉ đưa Max tới công viên chơi thôi Izzy. Với lại anh ấy 16 rồi đó, anh ấy biết cách tự chăm sóc bản thân mà.”

“Anh không lo lắng về anh ấy chút nào sao?”

“Tất nhiên là không. Còn em?”

“Đôi khi. Dù sao thì anh ấy anh trai em mà”

“Anh ấy là anh cả của em đó Izzy. Anh ấy thực chất là phụ huynh của chúng ta mỗi khi ba và mẹ đi công tác đó.”

“Đấy chính xác là lý do khiến em lo lắng cho anh ấy đó, anh ấy làm quá nhiều việc.” Izzy nói. Và rồi họ nghe thấy tiếng cửa mở và giọng của Max vọng vào với tốc độ một dặm trên một phút*. “Vừa dứt lời xong”, Jace lẩm bẩm khi hai anh em nuôi của cậu bước vào. Giờ thì chẳng khác gì có thêm người đang chen vào không gian riêng của cậu với Clary vậy.

“Và hai người đã đi những đâu tới tận bây giờ vậy?” Izzy yêu cầu câu trả lời. “Em vừa ở từ nhà bạn Maureen về a,” Max trả lời, “Alec nói là em có thể ở lại đấy lâu hôm mọi khi nên ở lại nhà bạn ấy cả ngày đó! Mà này, chị là ai vậy?” Cậu bé hỏi khi thấy Clary. “Chị là Clary. Chắc hẳn em là Max đúng không?”, Clary nói.

“Chị có phải là cô gái mà anh Jace suốt ngày nói tới không?”

Hai má Clary đỏ ửng. Jace cũng đỏ mặt theo. Jace bỗng dưng không thể nhớ nổi đâu là lần cuối cậu đỏ mặt như bây giờ. “Ưm…chị cũng..không chắc lắm.” Clary nói. Trông cô như rất muốn chuyển chủ đề cuộc nói chuyện và Jace không có lý do nào để trách cô cả. “Có phải em đang cầm một quyển truyện manga không?” cô hỏi và khuôn mặt cậu nhóc đột nhiên sáng bừng lên. “Đúng rồi a! Chị, chị biết truyện Manga sao?”

“Tất nhiên rồi. Cha dượng chị sở hữu một hiệu sách nên chị luôn có những cuốn sách mới thẳng từ phía nhà xuất bản.”

Đôi mắt Max mở to và cậu nhóc bắt đầu nói liền một hồi, “Thật sao? Điều đó quá mức tuyệt cú mèo a! Anh Jace lúc nào cũng bảo truyện tranh là thứ ngớ ngẩn.” Trong cuộc đời Jace, chưa từng có một giây phút nào khiến cậu ghét cậu em trai của mình nhiều bằng lúc này cả! Clary chỉ bật cười, “À chuyện đó,” cô nói, “là bởi vì bản thân Jace vốn là đồ ngốc rồi.” Jace lườm nguýt đầy giận giữ, nhưng rồi Clary hướng nụ cười tươi sáng của cô về phía cậu và Jace lại cảm thấy rộn ràng trở lại. Isabelle cười phá lên và Alec nhướng lông mày lên với vẻ thích thú.

Đó là khi Jace để ý thấy nó. “Vậy còn anh, Alec, anh đã làm gì trong lúc Max ở cùng với Maureen vậy?” Alec đỏ mặt, “….à ừ thì…anh đi bộ một chút..” Anh trả lời yếu ớt

“Ồ, vậy cái dấu hôn kia anh đi đâu mà có được vậy, anh trai? Không cẩn thận vấp ngã rồi khiến cổ anh bị thương sao?” Jace nói, ngón tay cậu đang chỉ về phía cổ anh trai mình.

Màu đỏ trên má Alec càng đậm thêm và tay anh lập tức vươn lên che đi nơi đó. “…Anh…-ưm…”

“Em biết ngay mà!” Isabelle ré lên, đôi mắt tròn xoe như bừng sáng.

“Dấu hôn là gì vậy ạ?” Max hỏi. Mọi con mắt đổ dồn về phía cậu nhóc 9 tuổi với vẻ kinh hoàng. “Max à?” giọng nói của Clary vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Em có còn cuốn truyện tranh nào khác không?”

“Có chứ a! Em còn có cả một tủ sách riêng đó! Chị có muốn xem chúng không?”

“Tất nhiên rồi.” Cô nói. Jace quay về hướng cô, “Chuyện gì vậy?”

“Một lúc sau em sẽ xuống nhé Jace, được không nào?” Cô hôn nhẹ lên má cậu rồi đi theo Max lên trên bậc thang. Bộ ba nhà Lightwood nhìn họ rời đi.

Isabelle huýt sáo biểu tình, “Wow, bị từ chối vì cậu em út…Anh đang mất dần sự quyến rũ của mình đó Jace.” Alec nhếch môi cười và Jace lườm mắt về phía anh, “Này, đừng nghĩ rằng anh có thể dùng chuyện này làm cái cớ để chuyển dời sự chú ý của bọn em khỏi cuộc chơi bời phóng túng bí ẩn của anh nhé.”

“Anh không hề có một cuộc chơi bời phóng túng gì cả!”

“Tùy anh thôi, nhưng chắc chắn anh đã làm việc gì đó. Thực hành một phiên hôn hít nóng bỏng với một ai đó chăng?”

Alec lườm cậu và nói, “Anh đi làm bữa tối đây.” rồi buồn bực bước ra khỏi phòng. Isabelle nhanh chóng theo chân anh, chắn hẳn là để thẩm vấn anh thêm một vài câu hỏi.

Jace thở dài. Cậu không hiểu tại sao Alec từ chối chia sẻ với cậu về các mối quan hệ, hoặc bất cứ điều gì liên quan tới các cô gái. Cậu đã nói dối Izzy: quả thực đôi khi, cậu lo lắng cho Alec. Jace luôn lo lắng về những người anh em của cậu, cậu biết là Alec giấu cậu một vài chuyện và cậu cũng giấu Alec một số điều nhất định, bởi vậy nên theo lẽ thường cậu không nên quá quan tâm vào cuộc sống đời tư của Alec. Nhưng sâu thẳm bên trong, cậu vẫn không khỏi có chút đau lòng khi Alec không muốn kể với cậu bất cứ chuyện gì cả.

Cậu cố xua ý nghĩ đó đi khi Max thò đầu của cậu nhóc xuống cầu thang và hỏi “Jace? Chị Clary có thể ở lại đến sau bữa ăn khuya được không?” Jace mỉm cười, cậu nghĩ có lẽ sự thân thiết giữa Clary và Max này có thể là một chuyện tốt đối với cậu. “Hỏi Alec ý.” Cậu trả lời cậu em út của mình, người mà đã nhanh chóng chạy đua xuống cầu thang.

“Anh Jace?” cậu nhóc hỏi khi đi ngang qua cậu, “Ừ nhóc?”

“Em có thể cưới chị Clary nếu anh quyết định anh không muốn cưới chị ấy được không?” Jace cười tươi, “Nếu chuyện đó xảy ra thì cô ấy là của nhóc. Còn bây giờ thì đi mà nói chuyện với Alec đi” Max vui vẻ mỉm cười và chạy thẳng vào trong bếp. Jace cũng đứng dậy và đi theo cậu nhóc, làm tất cả những gì cậu có thể để đảm bảo bữa tối đầu tiên của cậu với Clary không phải do chính tay Isabelle nấu.

[WbR] Chương 11

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 11

Tôi nhấn chuông lần nữa những vẫn không nhận được trả lời.

Tôi đoán anh ấy thật sự không có nhà. Tôi nghĩ cùng tiếng thở dài. Nhưng tôi thật sự muốn gặp anh ấy. Việc ra khỏi nhà cũng đã trở nên thực sự khó khăn.

Có lẽ tôi có thể… Tôi moi chìa khóa anh đã đưa tôi ra khỏi túi.

Anh ấy đưa nó cho tôi vì thế anh ấy sẽ không phiền nếu tôi vào nhà và đợi đâu. Đúng không?

Trước khi có thời gian để suy nghĩ thêm thì tôi đã mở cửa.

Tôi bước vào trong tòa nhà và nhìn cầu thang với sự kinh hãi.

Tôi đã không nghĩ về điều đó. Tôi đặt chiếc nạng lên bậc thang đầu tiên và kiểm tra bằng cách nhảy lò cò lên nó. Nó có vẻ vẫn tốt. Miễn là tôi đi từ từ nó sẽ ổn thôi.

Khi bắt đầu đi nhanh hơn, hay đúng hơn là nhảy lên các bậc thang tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với Izzy khi đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tôi mở mắt và cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra căn phòng đã không còn quay vòng vòng.

Cơ thể tôi vẫn nhức nhưng không đau nhiều nữa.

“Anh tỉnh rồi!” Tôi nghe một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh mình.

Tôi nhìn sang bên phải và thấy Izzy đang ngồi ở đó.

Nhưng không có Magnus. Tôi quan sát một cách buồn bã.

Tôi mở miệng định hỏi anh ấy đâu rồi lại tự ngăn bản thân lại.

Điều đó có lẽ quá khả nghi. Và anh ấy cũng đã nói rằng anh ấy có thể sẽ không có mặt ở đây.

“Anh cảm thấy thế nào rồi?” Con bé hỏi tôi một cách nhẹ nhàng.

“Tốt hơn rồi. Nó không còn đau nhiều nữa.” Tôi nhúc nhích một chút trên giường để nhấn mạnh quan điểm của mình.

“Tốt rồi.” Izzy cười nhẹ nhõm. “Warlock của anh dường như đã hoàn thành tốt công việc.”

Warlock của tôi?! Ý nghĩ trong đầu khiến tôi trở nên tái nhợt. Con bé biết sao?! Tôi quan sát mặt con bé một cách kín đáo. Không. Nó không biết. Con bé sẽ không nói điều này bình thản như thế nếu nó biết. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập cơ thể tôi. Tốt. Trong một giây trước tôi suýt nữa lên cơn đau tim.

“Nhân tiện thì Jace đã đá anh ta ra ngoài rồi.” Một phút sau Izzy lại lên tiếng.

“Cái gì?!” Jace đã làm gì cơ?!

“Warlock. Anh ta muốn ở lại và chắc rằng anh thật sự đã ổn nhưng Jace không thích điều đó.” Con bé giải thích, đảo mắt khó chịu. “Anh ấy không muốn liều việc đặt anh vào nguy hiểm nên anh ấy đá anh ta ra ngoài.”

Jace lo lắng… Cái gì?! Cậu ta đá Magnus ra ngoài?! Chết tiệt, họ đã gặp nhau! Điều này không tốt lành gì cả. Jace sẽ hỏi những câu hỏi mà tôi không thể cho cậu ấy câu trả lời. Và Magnus vốn đã không thích Jace. Điều này không tốt chút nào. Họ có cãi nhau không?! Tôi hỏi ngu ngốc gì vậy. Tôi khịt mũi. Họ đương nhiên cãi nhau rồi. Cả hai đều có cái tôi to như cái hành tinh này vậy. Chưa nói đến cái tính tự phụ. Tôi ngạc nhiên là họ có thể cùng ở chung một phòng và còn sống.

“Alec?!” Izzy gọi tôi với một chút lo lắng. Đưa tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

“Sao?”

“Anh có nghe em nói gì không?” Con bé nhìn tôi một cách khôi hài.

“Chuyện gì. Xin lỗi. Không.”

“Em nói việc anh có số của anh ta là một chuyện tốt. Mà nhân tiện, sao anh có số của anh ta thế?” Con bé nhìn thật sự thích thú.

Tôi không đáp lời. Phải trả lời như thế nào đây?!

“Em không phán xét gì đâu.” Izzy lại nhanh chóng nói. “Việc anh biết anh ta thật đáng ngạc nhiên. Và với việc anh ta tới đây nhanh như thế nào, nó có vẻ là hai người biết rõ về nhau.”

“Không hẳn.” Tôi nói dối. Cố gắng nghĩ ra một cái cớ đủ thuyết phục. “Bọn anh gặp nhau dạo trước, anh ấy giúp anh một vài lần và nói gọi điện nếu anh cần anh ấy giúp lần nữa.”

“Giúp anh việc gì?”

“Chữa trị.” Tôi đáp nhanh.

Chậc, nó không hoàn toàn là nói dối. Anh ấy đã từng chữa trị cho tôi trước đây. Nó chỉ không phải là lý do tại sao tôi có số của anh ấy. Nhưng con bé không cần phải biết chuyện này.

“Vậy đây không phải là lần đầu?” Con bé nhìn ngạc nhiên.

“Cân nhắc việc Jace là parabatai của anh, không, không phải.” Tôi đáp, nhớ điều Magnus nói với tôi ở quán café

Chà. Điều này giống như đã qua vài năm rồi vậy.

“Anh hẳn đã trả cho anh ta khá nhiều. Em nghe nói giá của anh ta không hề rẻ.”

Tôi chỉ gật đầu và hy vọng con bé ngừng tại đó.

Và con bé đã làm vậy. Nhưng sau một phút im lặng Izzy nhẹ nhàng nhảy trên ghế của nó. “Ôi! Em vừa nhớ ra. Em hỏi anh ta về việc thanh toán trước khi anh ta rời đi nhưng anh ta nói rằng hai người đã có thứ đại loại như hợp đồng với nhau và anh ta sẽ giải quyết với anh.”

Một vệt ửng hồng xuất hiện trên má của tôi.

Chết tiệt. Làm ơn đừng để ý. Tôi nghĩ một cách tuyệt vọng.

May mắn thay Izzy đang quá mải mê trong suy nghĩ của mình.

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Đáng tiếc là anh ta không còn độc thân.” Con bé mỉm cười với tôi. “Hai người có lẽ sẽ là một cặp đôi đáng yêu.”

Tôi nóng bừng vì xấu hổ với lời nhận xét của con bé. “Izzy…”

“Vâng. Vâng. Em biết rồi. Anh không có hứng thú với Downworlders.” Con bé nói, nghĩ rằng má tôi đỏ vì tức giận. “Nhưng anh không thể chối bỏ điều này.”

Tôi giữ im lặng và con bé đứng dậy sau một phút. “Tốt hơn là em đi nói cho Jace việc anh đã tỉnh. Anh ấy muốn nói chuyện với anh.”

Tôi cười với con bé khi nó rời đi. Một nụ cười giả dối trong khi tôi đang hoảng loạn bên trong.

Chết tiệt. Jace sẽ có rất nhiều câu hỏi. Làm sao tôi có thể trả lời tất cả và không tỏ ra đáng nghi?

Suy nghĩ của tôi đột ngột quay lại với hiện tại khi tôi đến cửa căn hộ của anh ấy.

Tôi sờ tay vào túi lần nữa và lấy chìa khóa ra với đôi tay run run.

Anh ấy nói mình cứ đến bất cứ khi nào. Tôi nghĩ. Nhưng liệu anh ấy có tức giận vì tôi đến khi anh ấy vắng nhà không?

Tôi mở cửa, tim đập nhanh khi vặn mở cửa.

Bây giờ không thể quay lại được nữa.

Tôi bước vào và đóng lại cánh cửa phía sau. Tiếng đóng cửa vang vọng khắp căn gác yên tĩnh.

Lần nữa, tại sao tôi lại tới đây?!

Chân tôi đang kêu gào trong đau đớn từ việc leo lên quá nhiều bậc thang cùng một lúc.

Với một tiếng thở dài tôi chậm chạp tìm cách đến phòng khách. Tôi đặt cái nạng của mình cạnh cái ghế dài và ngồi xuống, nhìn quanh.

Bây giờ sao đây? Tôi sẽ làm gì cho đến khi anh ấy trở về?

Tôi chú ý thấy vật gì đó chuyển động trong khóe mắt tôi.

Chỉ khi tôi quay đầu để nhìn, cái gì đó nhỏ, trắng, và đầy lông chạy đến chỗ chân tôi.

“Chủ tịch Meow?!” Tôi cười và bế nó lên khi nó kêu khe khẽ. “Tao quên mất mày đấy.”

Nó rúc vào bụng tôi và rên hừ hừ liên tục.

“Mày thật sự thích vuốt ve hả?” Tôi cười trong khi vuốt ve nó. “Church thì thích cắn hơn là vuốt ve nhưng mày thật sự rất dễ thương.”

Nó chỉ tiếp tục rên và uốn người theo sự động chạm của tôi.

Tôi nằm xuống để cả hai đều có thể cảm thấy thoải mái hơn.

“Tao thích mèo nhưng nó có vẻ không thích tao cho lắm.” Tôi mơ màng. “Mặc dù nó thích Jace.”

Suy nghĩ về Jace làm tôi nhớ lại cuộc nói chuyện của chúng tôi vài ngày trước.

Jace lao vào phòng. “Có chuyện gì với Downworlder đó vậy Alec?!” Cậu ta hỏi với vẻ cáo buộc.

Không xin chào. Không cậu sao rồi. Đi thẳng đến câu hỏi.

Tôi chỉ nhìn cậu ấy. Tôi nên trả lời như thế nào đây? Tôi không quen việc nói dối cậu ấy. Chà, dù sao cũng không phải khi cậu ấy hỏi tôi một cách trực tiếp.

“Sao?! Bây giờ cậu không thế nói chuyện à?” Jace đứng cạnh giường tôi. Cùng chỗ Magnus đã đứng khi lần đầu tiên tôi tỉnh giấc. Đột nhiên tôi cảm thấy có lỗi khi nghĩ về Magnus trước mặt Jace.

“Nói gì đi!” Cậu ấy gần như hét lên. “Cậu là người ghét họ nhất, nhớ chứ?! Và giờ Izzy nói với tớ là con bé gọi hắn theo yêu cầu của cậu. Rằng cậu có số của hắn. Tớ muốn cậu giải thích. Vì thế nói đi!”

“Tớ không ghét họ.” Tôi nói nhỏ. Nó đúng mà. Tôi chưa bao giờ ghét họ nhưng cũng không hứng thú với họ. Cậu ta mở miệng định cãi lại vì thế tôi nhanh chóng nói dối. “Và tớ có số của anh ta cho những trường hợp khẩn cấp.”

“Những trường hợp khẩn cấp?”

“Phải. Cho trường hợp tớ cần chữa trị.”

“Vậy, đây không phải là lần đầu tiên cậu gọi hắn.”

“Đương nhiên là không. Đừng nói với tớ là cậu không chú ý vết thương trên lưng tớ lành nhanh như thế nào.” Tôi nói đùa, cố gắng thay đổi chủ đề và tránh những câu hỏi khó.

“Chữ runes iratze chữa cho cậu.” Cậu ấy nói nhưng tôi có thể nhận thấy Jace đang bắt đầu nghi ngờ.

“Chữ runes iratze quá chậm. Nếu tớ chỉ dùng nó thì sẽ phải nằm trên giường ít nhất ba ngày.”

“Cậu có thề gọi tớ để vẽ chữ khác thay vì để hắn thấy cậu quá yếu đuối. Hắn có thể sẽ giết cậu.”

“Không, anh ấy không làm vậy.” Tôi nói với vẻ ít chắc chắc nhất. Cậu ấy có vẻ sắp cãi lại vì thế tôi tiếp tục, “Miễn là anh ấy được thanh toán, nó sẽ ổn thôi.”

“Thanh toán?! Và nhân tiện cậu trả tiền cho hắn bằng cách nào?”

“Bằng tiền.” Tôi nói, hy vọng rằng cậu ta cuối cùng sẽ ngừng tọc mạch.

“Bao nhiêu tiền? Hắn có giá rất cao. Nếu cậu rút sạch tiền trong ngân hàng nó cũng không đủ cho một ca chữa trị bình thường và chắc chắn không phải cho những gì hắn làm vào ngày khác.”

Tôi muốn Izzy quay trở lại. Tôi nghĩ. Con bé tin tôi hơn thế này.

“Chúng tớ có một thỏa thuận. Đừng lo lắng về nó.” Tôi nói, tránh ánh mắt của cậu ấy.

“Một thỏa thuận?!” Cậu ấy nhướn mày nghi vấn.

“Phải, một thỏa thuận. Giờ thì bỏ qua việc này đi. Tất cả đều trong tầm kiểm soát.”

“Tớ hy vọng vậy.” Jace bắt đầu từ từ lấy lại bình tĩnh. Tôi có thể thấy mối quan tâm thực sự trong mắt cậu ấy. “Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra cậu sẽ gọi tớ, phải không?”

“Đương nhiên rồi.” Tôi nói dối lần nữa. “Đừng lo.”

“Được rồi. Tớ tin phán đoán của cậu. Tạm thời là vậy.”

Âm thanh cửa trước mở khiến tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

Tim tôi đập nhanh hơn vì bồn chồn và mong chờ.

“Chủ tịch Meow?!” Magnus gọi, bắt đầu đi vào phòng khách. “Đừng nói với ta mi lại chạy mất rồi nhé.”

Tôi muốn ngồi dậy nhưng con mèo đang ngủ trên ngực tôi, ngăn tôi làm việc gì đó không khiến anh ấy giật mình.

“Chủ tịch?!” Magnus bước vào phòng và dừng lại trong sự ngạc nhiên.

“Xin chào.” Tôi đỏ mặt nói. Tôi từ từ ngồi dậy và di chuyển con mèo ngái ngủ lên đùi của mình. “Xin lỗi vì xâm nhập như thế này. Em chỉ là muốn gặp anh nhưng anh không có ở nhà vì thế em nhớ ra chiếc chìa khóa và quyết định đợi anh. Xin lỗi. Nếu anh muốn em đi em sẽ-”

“Không.” Anh ấy nói, thoát ra khỏi trạng thái sốc ban đầu và đi về phía tôi. “Không cần phải xin lỗi đâu. Anh đã đưa em chìa khóa mà phải không?” Magnus cười khi ngồi xuống cạnh tôi. “Anh thích việc có em ở đây khi anh về nhà. Đã rất lâu rồi kể từ khi anh có ai đó – ngoài Chủ tịch Meow – đợi anh. Cảm giác thật tuyệt.”

Tôi cười bẽn lẽn khi anh dựa vào và hôn tôi.

“Xin chào.” Anh cười toe sau nụ hôn.

“Chào anh.” Tôi lặp lại với một chút hổn hển.

“Anh nhớ em.” Anh tỳ trán của mình lên trán tôi.

“Em cũng nhớ anh.”

“Việc hồi phục của em sao rồi?” Anh quan tâm hỏi.

“Tốt. Nhờ anh. Em thậm chí không cần nạng nữa trong vòng một hoặc hai ngày tới.”

“Vậy thì tốt. Anh mừng là em ổn.”

“Em hy vọng anh không phiền.” Tôi bắt đầu sau một phút yên tĩnh và thoải mái. “Nhưng em nghĩ em không thề dậy nổi trong vòng ít nhất một vài giờ đồng hồ.”

Anh ấy cười. “Cưng à, sau bốn ngày không nhiều hơn một cú điện thoại, anh sẽ không để em rời khỏi đây sớm đâu.”

Tôi đỏ mặt. Cảm thấy tội lỗi vì điều đó và anh ấy lại hôn tôi lần nữa.

Chủ tịch Meow kêu meo meo trên đùi tôi, mong muốn sự chú ý của tôi quay lại với nó.

Tôi cười khi thấy Magnus trừng mắt lại với con mèo.

“Anh biết anh nói nó thích em là một điều tốt nhưng cái này thì hơi quá rồi.” Anh bế nó lên khỏi đùi tôi.

“Đừng như vậy. Nó là mèo của anh mà.”

“Phải, đúng vậy. Nhưng nó cũng đang cố gắng đánh cắp bạn trai của anh, điều này thì không thể tha thứ.”

Tôi lại cười. “Đừng lo. Nó không cướp em khỏi anh đâu.” Tôi hôn anh. “Em chỉ là thích chơi với nó thôi. Em chưa bao giờ có một con mèo để vuốt ve.” Tôi thừa nhận khi đang vuốt ve Chủ tịch.

“Church thì sao?” Anh bối rối hỏi. “Nó không phải là mèo của em sao?”

“Church là mèo của Phân viện. Và nó có vẻ chỉ thích Jace. Còn với em, nó thích cắn thôi.”

Anh cười. “Anh đoán là nó chẳng thay đổi chút nào. Vẫn cứng đầu như trước.”

“Anh biết nó từ trước sao?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh biết rất nhiều sinh vật. Kể cả những con mèo cứng đầu.” Anh nói và mỉm cười. “Chà, ít nhất Chủ tịch thích em. Hơi nhiều đối với sở thích của anh nhưng anh nghĩ là anh có thể học cách sống với điều đó.”

Tôi cười. “Không cần ghen đâu. Hầu hết sự chú ý của em sẽ luôn dành cho anh mà.”

“Mừng khi nghe thế.” Anh lầm bầm và hôn tôi.

Sau nhiều màn hôn và nói nhiều hơn đã đến lúc tôi phải đi.

“Em có chắc là em không thể ở lại thêm chút nữa không?” Magnus hỏi trong khi đưa tôi cái nạng.

“Vâng.” Tôi nói khi đứng lên với sự trợ giúp của Magnus. “Izzy và Jace đang nghi ngờ. Không cần cho họ thêm lý do đâu.”

“Được rồi. Anh sẽ để em đi nhưng trước tiên anh cần hỏi em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc vào tối thứ sáu. Em đến chứ?”

“Một bữa tiệc. Cho điều gì?”

“Sinh nhật Chủ tịch Meow.” Anh trả lời ngắn gọn.

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc cho con mèo của anh à?” Tôi hỏi lại một cách hoài nghi.

Ai lại làm thế chứ? Tôi nghĩ. Chà, hình như có Magnus.

“Đương nhiên rồi. Ba lần một năm.”

“Tại sao là ba lần một năm?”

“Thì, anh thực sự không biết chính xác sinh nhật của nó nên anh chỉ tổ chức một vài bữa tiệc. Một trong số những lần đó có lẽ ít nhất sẽ gần đúng ngày.”

Tôi cười. “Đương nhiên rồi.”

“Dù sao đi nữa, tất cả các bữa tiệc của anh đều tuyệt vời và cực kỳ nổi tiếng vì thế khách mời của anh không thực sự quan tâm đến lý do bữa tiệc miễn là có một bữa tiệc.” Anh giải thích. “Vậy thì, em sẽ đến chứ?”

“Em không thích tiệc tùng lắm.” Tôi thừa nhận, đứng cạnh cửa ra vào.

“Anh sẽ đảm bảo là em sẽ thích nó.” Anh nói với một nụ cười toe toét.

“Em vẫn không biết nữa. Anh không nghĩ là các vị khách khác sẽ có vấn đề khi một Shadowhunter quanh quẩn sao?”

“Vậy thì họ có thể ra về hoặc bị biến thành chuột. Nó tùy thuộc vào tâm trạng của anh. Và nếu em có mặt ở đấy, anh hầu như chắc chắn trong tâm trạng tốt.”

Tôi im lặng. Vẫn không chắc chắm việc nên đồng ý đến hay không.

“Thôi nào Alexander. Việc có em nhằm mục đích gì nếu anh thậm chí không thể khoe sự nóng bỏng của em chứ.” Anh rên rỉ.

Tôi đỏ mặt, lắp bắp điều gì đó.

“Anh hứa là sẽ không có ai mà em biết ở đây đâu.”

“Được rồi.” Tôi đồng ý với tiếng thở dài.

Anh cười toe toét và hôn tôi. “Tuyệt. Giờ em có thề đi.”

Anh mở cửa và hôn tôi lần nữa trước khi tôi bước ra ngoài.

“Tạm biệt cưng. Coi như món nợ của em đã được trả.” Anh gọi với sau tôi.

Tôi đỏ mặt. “Tạm biệt.”

 

[TBITM] Chương 7

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 7: #295

Mặc dù thật dễ dàng đến lạ kì để làm quen với sự hiện diện của Magnus, Alec phải thừa nhận cũng có một vài mặt trái. Ví dụ như sự thiếu riêng tư chẳng hạn. Mặc cho Magnus cố gắng rất nhiều để cho cậu không gian riêng, đâu đó trong đầu óc cậu vẫn có một giọng nói nhỏ luôn làu bàu, nói với cậu rằng cậu sẽ chẳng bao giờ có thể chắc được liệu chàng pháp sư có đang quan sát cậu hay không. Và, tất nhiên, cả việc biết được Magnus có thể nghe gần như mọi từ ngữ, mọi âm thanh phát ra trong phòng cậu. Khỏi phải nói, điều này kìm giữ chàng thanh niên đến độ khó chịu và bực mình.

Còn tệ hơn nữa là hình như gia đình cậu bắt đầu nghĩ Alec đang dần mất trí.

Cậu không thể trách họ được.

Đã hơn một lần một trong những đứa em của cậu đi vào phòng không báo trước lúc cậu đang nói chuyện với Magnus. Cậu đã quen với việc nói chuyện nhỏ giọng để ít nhất cũng ngăn được mọi người nghe tiếng cậu nói khi đi ngang qua cửa, nhưng cũng chẳng giúp gì khi họ thấy cậu căn bản là đang lẩm nhẩm một mình, và đôi lúc cố giấu nhẹm quyển sách cậu đang cầm trên tay. Jace đã coi là cậu đang đọc cái gì đấy không đàng hoàng – tức là sách khiêu dâm – và đã trêu cậu không ngừng nghỉ về việc đó, nhưng giờ có vẻ như biểu hiện mặc định của Jace và Isabelle mỗi khi họ nói chuyện với hoặc về Alec là những cái nhíu mày thầm kín. Sự lo lắng của họ gần như có thể sờ thấy được, và mặc cho bao lần Alec khẳng định rằng chẳng có gì hết và mọi thứ đều ổn đi chăng nữa, cậu có cảm giác cậu chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi.

Và rồi, tất nhiên, còn cả vấn đề về cái gương nữa.

Thành thật mà nói thì cậu đã mong – và lần đầu tiên, hy vọng – rằng bố mẹ cậu đã quên mất việc này. Đó là điều thường xuyên xảy ra khi cậu hỏi họ điều gì đó mà họ không thể giải quyết đơn giản bằng cách nhét mấy đồng vào tay cậu hay nhờ bác Hodge xem xét. Cậu đã quá quen với điều đó đến mức cậu thực sự không thấy bận lòng nữa (hoặc ít ra là phần lớn thời gian), bởi vì từ khi cậu có thể nhớ, mọi chuyện đã như vậy rồi. Bố mẹ cậu đã và sẽ mãi luôn tham công tiếc việc, và điều đó chẳng có vẻ gì là sẽ thay đổi. Anh em cậu chẳng mấy khi được gặp họ; họ đi rất nhiều, và dành quá nhiều giờ một ngày trong văn phòng. Alec biết họ có quan tâm chứ, dù họ không thể hiện được điều ấy, đặc biệt là khi có việc gì xảy ra như bây giờ, họ chỉ là có những điều khác làm bận trí họ. Họ biết rằng bọn trẻ được trông nom cẩn thận bởi bác Hodge, họ luôn cố gắng cập nhật nếu có gì đó nghiêm trọng xảy ra tại trường, và dù sao thì họ cũng cố hết sức để dành nhiều thời gian nhất có thể với con cái mình. Tuy nhiên, họ đáng lẽ đã phớt lờ một yêu cầu như cái Alec đã đề xuất, đặc biệt khi đằng nào nó cũng khá nhỏ nhen và trẻ con, và Alec chưa bao giờ nhắc lại.

Nhưng bởi vì có vẻ như vận may của cậu đã cạn sạch từ khi họ chuyển đến thành phố không bao giờ ngủ này, chuyện đó đã xảy ra lúc họ đang ăn tối cùng nhau, khoảng hai tuần sau khi chuyển vào. Maryse nhìn sang người con cả và nói, “Mà này, Alexander, mẹ đã sắp xếp để đống chất thải xây dựng được chuyển đi vào ngày mai. Mai con nhờ Jace giúp đặt lại cái gương ra bên ngoài nhé.”

Một nỗi sợ hãi lạnh người quét qua Alec, và cái thìa cậu đang cầm trượt ra khỏi tay cậu. Nó rơi xuống sàn, tiếng động vang vọng trong căn phòng. “Gì cơ ạ?” cậu buột miệng, giọng cậu nhảy lên một quãng cao vút mà chẳng-mấy-khi-được-dùng, và cậu vội cúi xuống phía dưới gầm bàn để nhặt lại cái thìa và ổn định kiểm soát biểu hiện cùng với cái dây thanh quản của mình.

Khi cậu trồi lên tầm nửa phút sau, mọi người đều nhìn cậu trừ Max, người mà vẫn – như mọi khi – dán mắt vào quyển truyện tranh.

“Cái gương ý. Con muốn dời nó đi, theo như mẹ nhớ,” Maryse nói, hoàn toàn bình thản. Không như anh em cậu, bố mẹ cậu chưa nhận ra bất cứ sự thay đổi nào của cậu, và có vẻ như Iz và Jace cũng chưa nói với bố mẹ những lo lắng của họ.

“Ồ. Ồ, vầng, nó,” Alec nói, cố gắng hết sức trưng ra vẻ mặt đầy ngạc nhiên nhưng vui mừng, trong khi vẫn giữ vẻ thờ ơ và cố giấu sự hoảng loạn bên trong cậu. Cậu sợ mình đang không diễn tốt lắm, chiếu theo cái cách mà các em cậu liếc nhau. Cậu ngãi đầu. “Thực ra thì… con không phiền vụ đó nhiều nữa đâu.”

Lời tuyên bố của cậu làm mọi người quay sang nhìn, có vẻ bất ngờ. Cậu vội nhìn lại xuống đĩa và ngọ nguậy một các không thoải mái. Ồ phải rồi. Mượt ghê cơ.

“Lạy Chúa,” Jace nói, “Alec bắt đầu hiểu được rằng một cái gương có thể hữu dụng hả? Con nghĩ trái đất vừa ngừng quay mất rồi.”

Alec đảo mắt. “Ôi, im đi,” cậu nói. “Anh không có biến thành một đứa tự sướng nông cạn như cậu. Chỉ là… anh không biết. Nó đại loại như thuộc về căn phòng rồi. Nó khá hợp với đống đồ nội thất… anh đoán vậy.”

Lông mày Izzy cứ mãi nhướn tít lên trên.

“À thì,” cậu sửa lại, “Anh đoán nó cũng khá là được việc nữa.”

Đối với bố mẹ cậu, câu trả lời đó có vẻ ổn. “Rất tốt,” bố cậu nhún vai nói, đã kịp mất sạch hứng thú với chủ đề này. “Vậy cứ giữ nó, nếu con muốn.”

Vai Alec rũ xuống nhẹ nhõm.

Từ khóe mắt, cậu vẫn có thể thấy Isabelle đang nhìn mình chăm chú, như thể nhìn chằm chằm vào cậu có thể giúp cô thấy được thấu tâm can cậu vậy.

Cậu nhảy hai bậc thang một lúc khi đi lên lầu, mong thoát khỏi cô, điều mà, tất nhiên, vô hiệu. Đáng ra cậu phải biết. Em gái cậu túm lấy cánh tay cậu trước khi cậu kịp vào phòng và đóng cửa lại để ngăn mọi người trong gia đình khỏi cậu. Nắm tay của cô chặt đến bất ngờ so với một đứa con gái thanh mảnh như cô, nhưng lại nữa, Isabelle chưa bao giờ là một người mỏng manh cả.

“Alec,” cô nói, “em phải nói chuyện với anh.”

Tất nhiên là cô chẳng buồn hỏi liệu cậu có thời gian không rồi. Điều này cũng đậm chất em gái cậu lắm. Giấu tiếng thở dài vào trong, cậu gật và ra hiệu về phía phòng mình. “Vào đi.”

Cô làm như được bảo, đi vào phòng và đan tay lại với nhau. Giờ thì không giống Isabelle nữa rồi. Nếu cậu không biết điều gì sắp tới thì cử chỉ này cũng sẽ làm việc ấy hoàn toàn dễ dàng. Tuyệt vời. Đúng thứ cậu cần bây giờ.

Hoặc, biết đâu, không phải.

“Alec,” cô bắt đầu chậm rãi, “anh có thể làm ơn nói với em có chuyện gì đang xảy ra được không?” cậu mở miệng định nói, nhưng cô chẳng cho cậu cơ hội trả lời. “Em biết có lẽ anh sẽ chuẩn bị nói là chẳng có gì, như lúc nào anh cũng nói, nhưng cả hai đều biết đấy không phải là thật. Anh đang cư xử chẳng giống mình tí nào, Alec ạ, đừng có cố cãi làm gì. Anh dành hàng tiếng liền trong phòng, và điều đó thì cũng không bất thường lắm, nhưng từ khi mình đến đây anh còn chưa buồn chạm vào một quyển sách, dù bình thường anh sẽ phải đọc được đến bốn năm quyển gì đấy rồi. Anh… tâm trạng anh xoay như chong chóng một cách lạ kì, và anh nói chuyện một mình và – và em lo cho anh và em không biết phải làm gì cả bởi vì anh còn chẳng buồn nói cho em nghe có chuyện gì nữa!”

Cậu nuốt xuống. “Izzy-”

“Đừng có ‘Izzy’ em, Alexander Lightwood, và anh đừng có hòng mà nói dối với em!” cô đe dọa.

“Làm sao anh nói gì được khi em còn chẳng để anh nói hết câu?” cậu hỏi, và trước khi cô có thể lên tiếng nữa, cậu tiếp tục, “Nhìn này, Iz, không c… à thì, anh không thể nói là không có gì xảy ra cả, thật lòng mà nói,” cậu chữa lại ngay khi bắt gặp ánh mắt cô, “nhưng anh có thể bảo đảm với em rằng anh hoàn toàn ổn. Không có vấn đề gì với anh cả đâu, anh thề đấy. Chỉ là… có chuyện này và-”

“Chuyện gì?” cô ngắt lời cậu.

Alec hít một hơi thật sâu. “Anh không nói với em được.”

Vẻ tổn thương trên khuôn mặt cô làm cậu cảm thấy như thể ai đó vừa đấm vào bụng mình. “Anh có thể nói với em mọi thứ mà Alec.”

“Anh biết,” cậu nói lặng lẽ. “Anh biết, Izzy, nhưng có thể đây không phải câu chuyện của anh để kể.” Cậu cắn môi. “Liệu anh có làm em an tâm không nếu anh nói với em dạo này anh không nói chuyện một mình?” cậu hỏi dò xét.

Cô chớp mắt, rồi nheo mắt lại. “Vậy anh nói chuyện với ai?”

“Không phải người mà em biết đâu.”

“Như kiểu… anh gọi điện cho ai đó ý hả?”

Rõ ràng là cô không hoàn toàn tin; Isabelle là một cô gái thông minh, và không phải loại sẽ tin mọi lời nói dối, đặc biệt là khi nó không giải thích được gì cả. Dù vậy, lần này, cô có vẻ tuyệt vọng tìm kiếm bất kì lí do gì giải thích cho hành vi kì quặc của ông anh trai ngay cả khi nó chỉ hơi logic, nên cậu quyết định theo tới bến và cười. “Ừa, đại loại thế.” Alec có thể thấy cô vẫn đang vật lộn với chính mình, tự hỏi liệu cô có nên cho qua hay không, nên cậu nắm lấy cánh tay cô và buộc cô nhìn cậu. “Izzy, em có tin anh không?”

“Có,” cô đáp không một chút đắn đo. “Tất nhiên em tin.”

“Tốt. Vì em sẽ phải tin anh lần này, được không? Anh không thể nói với em cái gì khác bây giờ, nhưng anh sẽ nói nếu anh có thể. Nếu anh có bao giờ có thể. Nhưng bây giờ, em chỉ cần tin anh thôi.”

Cô ngập ngừng trong giây lát rồi gật đầu. “Được rồi,” cô lẩm bẩm. “Được rồi.”

Alec thở hắt ra. “Cảm ơn em, Iz.”

Cô nở một nụ cười yếu ớt và bước ra phía cửa. Trước khi mở nó ra, cô quay lại một lần nữa. “Chỉ nói với em một điều thôi,” cô nói. “Anh có thích người này không?”

Alec không cần phải nghĩ câu trả lời. “Có,” anh trả lời thật lòng. Cậu không quan tâm Magnus có thể nghe thấy cậu hay không; chắc chắn anh có thể, mặc dù đến giờ Alec vẫn chưa thể phát hiện thấy bất cứ một chuyển động hay ánh sáng hay màu sắc nào trên tấm gương kể từ khi họ vào phòng. Đó không gì khác ngoài sự thật. Cậu đã thích Magnus, kể cả khi anh có khó chịu, và chẳng có lí do gì để giữ bí mật cả.

Isabelle lại gật. “Anh ta có đáng không?”

Anh suy ngẫm một lúc, không buồn ngạc nhiên rằng cô tự động cho rằng đó là một anh chàng. “Anh không biết,” cuối cùng cậu thừa nhận. “Nhưng anh hy vọng thế.”

Cô cười, và rồi bỏ đi.

Cánh cửa đóng lại phía sau cô, và ngay khi tiếng bước chân cô mềm mại gõ lên sàn đá tắt lim, Magnus xuất hiện như đã đoán trước, dựa vào khung gương trong tư thế mà Alec thầm thích gọi là tư thế anh-vượt-trội-hơn-em thờ ơ quen thuộc của anh. “Cứu hay đấy,” anh nhận xét với một giọng mà làm Alec không thể xác định được là anh có đang nghiêm túc hay không. Đó là một vấn đề cậu vẫn hay gặp khi nói chuyện với Magnus; anh chàng pháp sư gần như không thể hiểu được.

Cuối cùng, Alec quyết định coi là anh chỉ đang mỉa mai thôi, nên cậu chỉ nhướn mày và ném cho anh một cái nhìn mà hy vọng là mang thông điệp “em đang không có hứng cho mấy trò mèo của anh” đủ rõ ràng.

“Có lẽ em nên kể với em ấy.”

Alec suýt cười thành tiếng. “Ừa, phải,” cậu khịt mũi. “Bởi vì bảo là em đang giao thiệp với một pháp sư vô hình trong gương của em sẽ thuyết phục em ấy là em không phải là một tên điên hoàn toàn.”

“Anh không biết.” Magnus nhún vai. “Về mặt lí thuyết, vì em ấy là em gái em, em ấy sẽ phải có cùng năng lực di truyền mà sẽ làm em ấy có thể thấy được anh.”

“Nhưng em ấy không thấy anh,” Alec chỉ ra. “Và em biết anh nói về Tâm Nhãn, nhưng em vẫn không thấy bất cứ sinh vật kì diệu hay siêu nhiên nào trừ anh.”

Magnus xì một tiếng. “Đấy là vì em không nhìn.”

“Em có mà.”

“Không, em không đâu.” Magnus đứng thẳng dậy và phủi một lọn tóc khỏi đôi mắt đang toát lên vẻ khó chịu. “Anh bảo em rồi, người thường các em chỉ thấy cái gì các em muốn thấy. Em cũng không phải ngoại lệ.”

Alec khịt mũi. “Em có chọn nhìn thấy anh đâu.”

“Và đó là lí do tại sao anh vẫn kinh ngạc vì em thấy. Anh muốn nói vậy đấy. Đi ra cửa sổ và nhìn ra ngoài đi. Thực sự nhìn ý.”

Alec không bị thuyết phục lắm, nhưng vẫn làm như được bảo. “Và chính xác thì em sẽ phải nhìn cái gì?” cậu hỏi khô khốc.

Magnus nhắm mắt lại và thở dài. “Có một gia đình tiên đang chơi đùa ở bụi rậm dứoi cửa sổ,” anh nói lặng lẽ. “Anh có thể nghe thấy họ. Họ ồn ào kinh khủng, chuyền qua các bụi cây và xào xạc với đám lá, và cười và hát. Cứ nhìn đi.”

Alec nhìn.

Cậu chẳng thấy gì cả.

Cậu vừa chuẩn bị quay lại thì cậu nghĩ mình thấy một chuyển động ở khóe mắt, chẳng gì hơn ngoài một vệt màu chớp nhoáng, như khi cậu thoáng thấy Magnus lần đầu, nên cậu nheo mắt lại và nhìn xuống lần nữa. Sau vài nhịp tim đập, cậu lại thấy nó, và lần này cậu có thể thề rằng cậu nghe phảng phất cả tiếng cười nữa. Thôi nào, tiên ơi, mấy người ở đâu? Tôi muốn thấy mấy người.

Cậu chớp mắt, và khi mở mắt ra lần nữa, họ ở đấy. Ít nhất cả tá đang vụt qua vụt lại, những sinh vật nhỏ có có cánh chẳng to hơn con bướm là bao và cũng dễ lẫn với chúng, để lại những dải màu rực rỡ phía sau, tiếng cười rúc rích của họ làm đầy tai cậu đến mức gần như phát đau. Một trong số họ, nhận ra Alec đang nhìn, bay lên và đập thẳng vào cửa sổ, làm nó kêu lanh canh. Alec nhăn mặt và lùi lại, và cô gái tiên, có vẻ hài lòng vì đã dọa được đối thủ, lao thảng lại xuống các bụi cây.

Alec tiếp tục nhìn chăm chú. Đằng sau cậu, Magnus đang ngọ nguậy sau tấm gương. “Anh mà dám mở mồm nói ‘Anh đã bảo rồi mà’ là em giết anh đấy.”

Magnus cười nhăn nhở khi cậu quay lại và giả vờ kéo khóa miệng anh lại.

“Cơ mà nghiêm túc đấy, sao em lại không thấy họ trước đây?”

Chàng pháp sư nhún vai. “Phải mất một thời gian mới quen với việc nhìn qua ảo ảnh,” anh giải thích. “Có lẽ nó sẽ yêu cầu em nỗ lực một chút, nhưng từ giờ trở đi chỉ có dễ hơn thôi. Khi em biết mình đang tìm gì, cũng sẽ dễ dàng để nhận ra nếu thứ gì đó – hay ai đó – đang bị che mờ.”

“Điều này,” Alec thở ra, “thật tuyệt vời. Nhưng em nghĩ em vẫn sẽ không mạo hiểm thử nói cho Iz đâu.”

“Nếu ta may mắn và em đưa anh ra sớm thì sẽ không cần mấy chuyện này đâu.”

“À ừ, em muốn nói chuyện với anh về việc đó,” Alec nói, hơi ngượng ngập. “Em nghĩ ta có thể sẽ phải cân nhắc khả năng rằng em sẽ không thể đưa anh ra khỏi đó với những phương cách mà ta đang dùng. Ta đã làm như thế này gần ba tuần rồi và ta đã tìm qua gần như tất cả các quyển sách trong danh sách. Anh đã thử ít nhất năm mươi hay sáu mươi gì đó các thần chú khác nhay và chẳng cái nào hiệu quả cả.” Cậu thở dài. “Em chỉ không nghĩ em có thể giúp anh việc này được nữa.”

“Ta luôn có thể thử những cuốn sách còn lại.”

“Anh cũng biết rõ như em là điều đó sẽ không thay đổi được gì mà.”

Magnus nheo mắt nhìn cậu. “Vậy em định để anh chết khô trong này hả? Chỉ lơ anh đi và bỏ mặc anh cho tới khi anh chết rũ?”

“Gì cơ?” Alec lắp bắp. “Không. Không! Em chỉ nghĩ là ta nên thử… một cách tiếp cận khác.”

Magnus nhướn một bên lông mày lên dò hỏi, rõ ràng là không quá hứng thú nghe ý tưởng của cậu.

Alec day thái dương và cố tìm từ đúng để giải thích. “Có lẽ nó không hiệu quả vì anh đang cố phá lời nguyền từ bên trong, có lẽ nó phải được phá từ bên ngoài. Nên… em đang nghĩ, nếu có các pháp sư khác ngoài kia, như anh nói, tại sao em không thể đi và tìm ai đó sẵn lòng giúp ta?”

Magnus khịt mũi. Mặt anh gần như bị khuất bởi bóng tối ngày càng tối hơn khi mặt trời bắt đầu lặn, nhưng ngay cả vậy Alec vẫn có thể thấy anh không vui vẻ gì. “Chúc may mắn nhé.”

“Ôi, thôi nào. Chắc hẳn anh phải có vài người bạn pháp sư có thể cứu anh ra chứ,” Alec nói.

Magnus phát ra tiếng động nằm đâu đó giữa tiếng cười sắc lạnh và tiếng lầm bầm cố nén. “Chắc hẳn. Đấy là lí do anh vẫn đang ở đây, bởi tất cả bọn họ đều quan tâm và sốt ruốt tìm anh khi anh biến khỏi mặt đất đột ngột và không báo trước như thế.” Giọng anh nghe cay đắng hơn từ trước đến giờ Alec từng nghe.

“Ồ.” Alec chẳng còn biết nói gì. Cậu đã không nghĩ về nó theo cách đấy. Giờ khi Magnus đã nói, cậu tự hỏi sao cậu chưa bao giờ ghĩ về nó trước đây. Một người như anh, người biết rất nhiều những con người quyền lực, đáng lẽ sẽ không bị bỏ mặc trong suốt 15 năm ròng. Tại sao không người bạn nào của anh ngóng đợi anh? Tại sao họ không đi tìm anh? Để thấy anh trong gương đối với họ hẳn phải dễ lắm, và những người như họ hẳn phải tìm được cách để giải cứu anh. “Em không tin là chẳng có ai quan tâm tới anh cả,” cuối cùng cậu nói.

“Ừ,” Magnus trả lời u ám. “Trước đây anh cũng sẽ chẳng nghĩ vậy đâu.”

Một cảm giác siết chặt quen thuộc hình thành trong bụng Alec, như vẫn thường thấy khi cậu nói chuyện với Magnus. Cậu tự hỏi sao anh có thể vượt qua tất cả những chuyện đó, sống sót qua những nỗi đau và thất vọng anh đã trải qua cho đến giờ. “Em sẽ tìm ai đó,” cậu hứa trước khi cậu có thể ngừng lại để nghĩ mình đang nói cái gì. “Nói em nghe tên những người thân cận nhất với anh và em thề em sẽ tìm ra họ.”

“Như thế nào?” Magnus hỏi. “Họ không có trong danh bạ đâu, em biết mà. Họ có thể ở bất cứ đâu trên thế giới. Trời ạ, họ có thể chết rồi không chừng.”

“Đáng để thử mà,” Alec khăng khăng. “Em có thể tìm họ ở đâu, nếu họ vẫn còn sống?”

Magnus lắc đầu. “Em sẽ phải tìm một cư dân Thế giới Ngầm sẵn sàng để đưa em thông tin, và để như thế, em có thể sẽ phải lăn vào những câu lạc bộ ngầm của New York, những câu lạc bộ mà cả người thường và những người Thế giới Ngầm đến và ngay cả thế cũng không có gì đảm bảo họ sẽ nói cho em đâu. Việc này nguy hiểm lắm, Alexander, và anh sẽ không để em-”

“Đừng có lố bịch,” Alec cắt ngang. “Em là người lớn, em có thể tự lo cho mình.”

Magnus ngập ngừng, nhưng anh rõ ràng là đang cân nhắc.

“Nếu điều này làm anh yên tâm hơn, em sẽ không đi một mình. Em sẽ đưa Jace và Izzy đi cùng. Tất nhiên, hai đứa nó sẽ dễ làm em dây vào lắm rắc rối hơn, nhưng chúng nó khá giỏi trong việc dần ai đó nhừ tử đấy.”

Khóe miệng Magnus cong lên. “Anh cũng khá tin vậy đấy. Được rồi. Nếu nó vẫn còn tồn tại, tìm Pandemonium. Đó có lẽ là nơi an toàn nhất và được ưa chuộng nhất. Hỏi Tessa Gray hoặc Ragnor Fell.”

Alec gật. “Đợi em chút,” cậu nói và ra khỏi phòng. Giọng mấy đứa em của cậu vang tới từ phía tầng dưới, nên cậu nhanh chóng xuống cầu thang để nhập bọn. “Này,” cậu nói khi cậu đến chỗ họ. “Mấy đứa có kế hoạch gì tối nay không?”

Jace chớp mắt và nghiêng đầu sang bên bối rối. “Sửa lại nếu em sai nhưng nghe như kiểu anh đang mời bọn em đi chơi đấy à?”

“Không đời nào, Sherlock.” Alec đảo mắt. “Thực ra là, ừ.”

Lông mày Jace bắn ngược lên trên và biến mất dưới đường chân tóc.

“Anh chỉ đang nghĩ… anh không thực sự đi với mấy đứa mấy ngày gần đây và… anh muốn đền bù cho mấy đứa. Anh anh nghĩ anh có thể dũng cảm lên một xíu và xử lí một đêm lang thang các hộp đêm ở New York.”

“Anh chắc không?” Jace hỏi không tin được.

“Anh sẽ không đề nghị nếu không chắc,” Alec chỉ ra với giọng hiển-nhiên-là-thế. “Anh biết mấy đứa sẽ không đời nào để anh thối lui một khi mấy đứa đã đồng ý. Nên ừ, mặc dù anh ghét phải thừa nhận, anh có chắc. Anh sẽ rất chi là hối hận vào buổi sáng, nhưng ừ, anh có chắc.”

“Tuyệt vời, anh giai!” Jace reo lên, cười nhăn nhở và vỗ lên vai cậu. Nhưng mọi khi, cậu luôn là người dễ tin vào những câu chuyện của Alec hơn Izzy – hoặc cậu ấy chỉ biết rằng nếu có chuyện gì nghiêm trọng, trước sau gì Alec cũng sẽ kể cho cậu. Jace luôn là người cho cậu nhiều không gian hơn, luôn cảm nhận được khi nào nên để ông anh lớn một mình. “Em sẽ gọi Clary.”

Alec cố gắng giữ cho cơ mặt của mình nhăn lại ở mức tối thiểu. “Được rồi,” cậu đồng ý. “Nhưng bảo cô ấy là anh không chịu trách nhiệm cho những hành động của cô ấy hay của Simon đâu.”

“Ai bảo là Simon cũng đi?” Isabelle hỏi.

Alec ném cho cô cái nhìn sắc lẻm, và anh có thể thề rằng trong một khắc, cô gần như có vẻ sắp đỏ mặt, nhưng cô chỉnh lại vẻ mặt mình. “Em có phải chuẩn bị cho anh không?”

“Chúa ơi, không!”

“Tiếc ghê,” cô than vãn. “Vậy mà em cứ nghĩ trạng thái gần điên tạm thời của anh sẽ có vài tác động tích cực chứ.”

“Iz?”

“Dạ?”

“Im đi.”

Cô chỉ cười và đánh hông bỏ đi chiếm nhà tắm.

[TBITM] Chương 6

 

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 6: #338 Ngày càng thích

“Không. Không. Không. Không. Kh- khoan đã, để tôi… Không. Không. Không. Vàaaa- không nốt.”

Rên rỉ, Alec đóng sập quyển sách lại, quẳng nó lên giường. Một lát sau, thân thể cậu cũng ngả lên nệm. “Ừm,” cậu nói, nhìn chăm chăm trần nhà, “mọi chuyện không tốt như tôi tưởng.”

“Kể tôi nghe đi.”

Alec khịt mũi. “Anh đâu phải người dành ba tiếng liền bơi trong cái đống hỗn loạn ở thư viện để rồi sau mười phút lật nát quyển sách, có người bảo anh mọi thứ đều vô dụng và anh lại phải bắt đầu lại hết đâu.”

“Còn em thì không phải người bị nguyền rủa, nhốt vào tấm gương đến hàng thập kỉ, nên ngưng than vãn đi nào,” Magnus trả lời, có vẻ bất lực hơn là bực mình. Dù rõ là anh chỉ nói đùa, nhưng nó vẫn khiến Alec cảm thấy có lỗi.  Cậu có tư cách gì mà than cơ chứ, dành chút ít thời gian trong cả cuộc đời dài dằng dặc của mình để làm cái việc tuy phiền phức nhưng không đến nỗi phức tạp này à? “Mà nếu chúng ta thật sự tìm được thứ mình cần ngay trong ba quyển đầu tiên thì đúng là có phép màu đó.”

“Chắc thế rồi.” Alec lăn mình, chất chồng những quyển sách lên. Cậu đăm chiêu nhìn chúng, ngón tay vuốt dọc gáy sách da.

“Chúng ta phải làm sao đây… Nếu cả những quyển khác cũng không có thứ chúng ta muốn?”

“Cái đó hả, tôi không muốn nghĩ đến cảnh đó chút nào hết,” Magnus nói, tay xoa lên thái dương. “Dừng lại đi.”

“Dừng gì cơ?”

“Nghĩ tiêu cực ấy. Em đang làm cảm xúc tôi tuột dốc không phanh này, khó lắm tôi mới có được một lần hưng phấn vầy mà không nhờ vào thuốc- hay đường- thậm chí là chịch.”

“Anh-” Alec cắt lời Magnus, ho, rồi lắc đầu. “Thôi quên đi. Tôi không muốn biết đâu.”

“Ô kìa.” Magnus trông có vẻ thích thú. “Em luôn đỏ mặt thế này khi nghe thứ ‘không dành cho trẻ dưới 13 tuổi’ à?”

“Im đi,” Alec lẩm bẩm khó chịu, cậu thấy má mình đang nóng dần lên, hẳn là làm mặt cậu đỏ như gấc rồi.

“Đừng ngại mà, tình yêu tôi ơi. Tôi thấy thế đáng yêu đó chứ.”

“Magnus,” Alec cằn nhằn, “tôi đã nói gì về mấy cái ‘biệt hiệu’ đó hả?”

“Ối. Xin lỗi nhé. Nhưng thế thì em vẫn dễ thương thôi.”

Alec đột ngột ngồi dậy, đôi mắt màu lam loé lên sự giận dữ. “Đừng có đem tôi ra đùa nữa!”

Magnus chớp mắt. “Tôi có mang em làm trò đùa khi nào đâu,” anh bình tĩnh phản bác.

“Anh đang tán tỉnh tôi!”

“Đúng rồi đó,” Nụ cười của Magnus muốn chạm mang tai rồi. “Và nó khác việc mang em ra làm trò đùa, không phải sao?”

Alec nghiến răng mạnh đến nỗi hàm cậu phát đau. “Tất nhiên là không,” cậu đáp trả, giọng đanh như thép. “Tôi chắc việc này hoàn toàn không liên quan gì tới việc anh nghĩ tôi là gay đâu nhỉ.

Magnus đơ ra, chớp mắt, môi anh kéo dần xuống, nụ cười biến mất, lông mày nhíu lại. “Được rồi, Alec, để tôi giải thích cho cậu nhé,” anh cuối cùng cất tiếng. “Mặc cho danh tiếng tôi ra sao- hay tai tiếng thì đúng hơn- và dù tôi tin rằng có người chối bỏ sự thật ở đây, tôi sẽ không tán tỉnh ai chỉ vì muốn trêu họ. Tôi không tán tỉnh ai nếu không thật lòng thích họ.”

Alec, vừa mới thả lỏng cơ hàm (và cả nắm đấm nữa, vì móng tay cậu bắt đầu gây dấu lên da), lại bị sặc vì nước miếng của mình. Magnus nhìn cậu, vừa có chút thích thú, cũng lo lắng cho Alec, người đang ho sấp mặt và tìm cách thở. “Anh – Anh không thể – chuyện này không thể xảy ra được,” cậu lắp bắp ngay khi trong phổi có đủ không khí để phát ra được vài từ.

“Sao lại không thể?” Magnus hỏi. “Em có từng nhìn vào gương bao giờ chưa, Alec? Và ý anh không phải là cái gương này nhé. Anh đang bảo cái gương có thể giúp em nhìn thấy bản thân em ấy.”

Alec chọn bỏ mặc lời bình luận của Magnus. “Ý tôi không phải thế,” cậu nói, dù trong lòng thì cậu phải thừa nhận ý cậu vốn là thế mà… Trước đây chưa từng có ai thấy cậu hấp dẫn cả, và Alec không buồn về điều đó chút nào. Ít nhất thì đa số lần đều là vậy. Cậu thích lẩn mình vào đám đông hơn. Trước đó đã có người bảo cậu đẹp trai rồi (dù không thật sự thường xuyên lắm, cá là do cái gu thời trang kinh dị của cậu và mái tóc rối mù kia đã che mặt cậu đi), và có thể điều đó đúng thật, vì Alec và em gái cậu có vẻ ngoài khá giống nhau, em cậu thì đẹp không cần bàn rồi, chỉ là Alec không phải loại người thích phô bày vẻ đẹp của mình. Cậu không muốn bị chú ý. Chưa bao giờ cả.”Ý tôi là chuyện này không thể. Mãi mãi không thể. Đừng tán tỉnh tôi,” cậu cương quyết nói.

“Sao không chứ?”

“Vì tôi không thích thế.”

“Tôi làm em khó chịu sao?” Magnus vẫn bình tĩnh hỏi.

Alec nuốt nước bọt. “Ừ,” cậu trả lời thật lòng. “Không thả thính.”

Magnus có vẻ trầm ngâm trong chốc lát. “Tôi không hứa được đâu,” cuối cùng anh nói.

Alec nheo mắt, liếc nhìn vị pháp sư. “Anh muốn tôi giúp anh ra khỏi cái gương đó,” cậu lạnh lùng nhắc.

Em cũng muốn em giúp tôi thoát ra mà,” vị pháp sư bổ sung, khóe môi hơi nhếch lên. “Tôi đã phải đồng ý để không nhắc đến vài vấn đề rồi, còn phải kiềm mình không được gọi em bằng mấy cái tên thân thiết và không được nhìn khi em không bận đầy đủ đồ nữa. Tôi không để em điều khiển tôi được nói gì và không được nói gì đâu nhé. Tôi có thể sẽ tốt tính một chút mà hạn chế thả thính em lại để không làm em phân tâm khỏi nhiệm vụ chính, nhưng tôi sẽ không hứa gì cả.”

“Tôi ghét anh,” Alec, vô cùng chắc chắn nói.

“Không, em không có,”

“Ừ đấy, tôi không có. Tôi chưa hiểu được anh để ghét anh,” Alec bổ sung. “Nhưng nếu anh cứ tiếp tục thế thì anh đang rất thành công trên con đường khiến tôi ghét anh đó.”

Magnus chỉ cười. “Rồi chúng ta sẽ biết ấy mà.”

“Anh thật sự rất kiêu ngạo, anh biết không?”

“Có người từng nói rồi.” Magnus nhún vai, vẫn nhếch mép. “Tôi vốn hấp dẫn sẵn rồi ấy mà. Sao kiềm nén lại được đây.”

Đôi lông mày Alec nhướn lên. “Tôi khá chắc là có vài người sẽ nói khác đấy. Nhưng tên pháp sư đã nhốt anh vào trỏng chẳng hạn.”

“Đâu phải ai cũng chịu nổi sự tuyệt vời của tôi chứ,” cậu trai trong tấm gương đáp lại. Giọng anh phảng phất thứ gì đó mà Alec không thể nhận ra được, nó bị che lấp bởi sự tự tin và giả vờ kiêu ngạo của Magnus. Alec cắn môi, cậu nghĩ cậu lại đùa hơi quá rồi. Sự ảnh hưởng của cậu trai này đến cậu kì lạ thật: anh ta khiến cậu cảm thấy phiền phức chết đi được, làm cậu rất muốn nhào vô đánh tay đôi với cậu ta, nhưng đồng thời, Alec cũng thấy mình như một tên khốn nạn mỗi lần nói ra những lời có thể làm tổn thương Magnus, trước khi cậu kịp ngăn mình lại. Cho dù Alec có thật là loại người luôn cảm thấy tệ khi mắng chửi hay làm bị thương ai đó – trừ khi, tất nhiên, nếu họ đụng chạm đến gia đình cậu, thì cậu sẽ không ngại gì mà xông vô đâu – nhưng không hiểu sao cảm giác này luôn căng thẳng hơn nhiều khi chuyện liên quan đến Magnus.

Nó làm cậu có chút nhớ đến hồi Jace mới đến sống cùng với họ, ngay sau khi cha cậu ta mất và cậu trở thành trẻ mồ côi. Ba tuần không thó thé một lời nào, không lâu sau khi cậu ta bắt đầu mở miệng thì Alec phải rất kiềm chế để không đấm thẳng vào mặt cậu ta. Sau đó họ cũng có vài trận xô xát, dù rõ là không ai trong hai người thật sự muốn làm người kia bị thương nặng cả. Họ trở nên thân nhau trong khoảng thời gian ngắn đến khó mà tin được, và dù hiện tại họ không còn dành đa phần thời gian bên nhau như ngày trước nữa, cả hai vẫn là một bộ đôi rất ăn ý. Họ có thể nói vài lời xúc phạm nhau mà không cần nghĩ nhiều lắm về việc đó, biết rằng chỉ vài phút sau thôi, mình sẽ được tha thứ và cả hai đều hiểu đối phương không có ý đó. Nhưng hồi đấy, trong vài tuần đầu, khi cả hai mới quen nhau chừng chục ngày, Alec thật không nỡ nói cho Jace suy nghĩ của mình về cậu (một kẻ ngạo mạn, ngu xuẩn). Vì Jace lúc ấy chính xác là thế đấy, ít nhất thì… đôi lúc. Dù vậy thì cũng không quan trọng gì lắm – khi ấy Alec đã yêu thương cậu ta rồi, ngay cả trước khi cậu bắt đầu crush Jace nữa cơ; cậu mơ màng nghĩ, có lẽ đấy là lí do vì sao cậu không dám trách mắng Jace nhiều quá, ít nhất là cho đến khi cậu chắc rằng Jace đã không còn buồn nữa.

Có lẽ trường hợp của Magnus cũng giống thế. Vị pháp sư đã diễn rất tài, phần lớn là thế, nhưng Alec có thể nhận ra anh không hề ổn chút nào hết. Tất nhiên anh ấy không ổn rồi. Ai có thể ổn được khi phải sống hơn cả thập kỉ trong một căn phòng bé tí tẹo, không có ánh sáng, không có lối thoát này chứ? Alec biết Magnus không cần sự thương hai của cậu – anh ấy quá cao ngạo – nhưng ít nhất cậu không nên xát muối vào vết thương anh và cố đối xử với anh tốt một chút, dù hiện tại việc đó có khó thế nào đi nữa.

Hơn nữa, Magnus cũng đâu có lỗi gì khi cậu cảm thấy khó chịu vì ai đó tán tỉnh mình. Vấn đề không phải là cậu ghét việc này, chỉ là cậu không biết phải phản ứng lại thế nào. Cậu thậm chí còn không biết cách đáp lại thế nào khi có nữ sinh cùng trường thả thính cậu, nói chi đây là một tên pháp sư nam (gần như là) đang ở chung phòng với cậu chứ? Nói thật thì, mọi chuyện hiện tại đang vượt quá mức chịu đựng của cậu, và cậu không biết nên giải quyết chúng thế nào, nó khiến cậu lo lắng phát điên.

Và việc cậu thấy Magnus đẹp trai cũng chẳng làm tình hình khá khẩm gì hơn cả.

Nhưng Magnus là một pháp sư, bị kẹt trong cái gương đó lâu gấp mười đến mười lăm lần tuổi cậu rồi, và không đời nào cậu muốn đường tình duyên của mình dính vào anh đâu. Không đời nào. Và tất nhiên, Magnus lại tán tỉnh cậu, Alec là lựa chọn duy nhất mà, phải không? Anh ta không có cơ hội đề giao tiếp với bất kì ai trong mười lăm năm rồi, và giờ thì anh có Alec, người duy nhất có thể nhìn thấy anh. Khi anh thoát ra được chiếc gương đó và gặp gỡ những người khác, anh sẽ quên Alec ngay thôi.

Ý nghĩ này sao lại làm cậu thấy chua chát đến vậy.

“Tôi đi đây,” Alec lầm bầm, quay người rời khỏi phòng. “Tí nữa gặp lại nhé.”

 

 

Khi cậu quay lại, căn phòng đã tối đen. Tấm sàn dưới chân kẽo kẹt theo từng bước của cậu, cậu cố đi đến giường một cách im lặng nhất có thể, vẫn để đèn tắt. Alec không muốn làm động đến Magnus và bị buộc phải dài dòng tranh luận vỡi anh nữa (bởi vì lần nào cũng thế cả; chưa bao giờ hai người nói chuyện mà kết thúc nhanh gọn hết), và thật thì bây giờ cậu chỉ muốn có chút yên tĩnh và bình yên thôi, không gì hơn đâu. À, ngủ nữa. Cậu cần ngủ.

“Thế ‘tí nữa’ của em đây đó hả? Tôi khá chắc là em dùng sai từ rồi đó.”

Alec giật nảy người, phân tâm khỏi cái nhiệm vụ lên-giường-mà-không-vấp-phải-thứ-gì, kết quả là ngón chân cậu đập vào chân giường. “Ối,” cậu rít lên và quay sang liếc Magnus. “Anh phải dừng cái việc này ngay!”

“Gì?”

“Hù doạ tôi thế ấy. Dừng đi.”

“Bộ tôi có cách nào khác để thông báo sự hiện diện của mình sao?” Magnus hỏi. “Thật ra tôi đã lo cho em lắm đó. Em không quay lại.”

“Gì chứ, anh nghĩ tôi sẽ bỏ rơi anh sao?” Alec trả lời, người ngã thịch lên nệm, tay xoa bóp ngón chân.

Magnus nhún vai. “Có lẽ.”

“Nghe ngu thế,” Alec bảo.

“Ờ hở, làm sao tôi biết được cậu sẽ quay lại khi cậu biến mất như vậy đây? Em vốn định đi xuống nhà để ăn trưa và giờ nhìn em này, loạng choạng về phòng vào giữa đêm khuya khoắt.”

Alec cau mày. “Nghe nhé. A: Anh có phải mẹ tôi đâu, anh không cần phải biết tôi ở đâu, làm gì từng giây từng phút. B: Xin lỗi nhé. Tôi tính quay lại cơ Izzy với Jace… bắt cóc tôi. Và họ kéo tôi tới một buổi tiệc quái quỷ nọ.” Cậu nhăn mặt.

Lông mày Magnus kéo lên. “Tệ thế à?”

Alec càu nhàu vô nghĩa gì đó đáp lại anh.

Thật ra mà nói thì buổi tiệc này vẫn khá khẩm phết. Âm nhạc thì tạm chấp nhận được, hai đứa em cậu vẫn còn thương cậu để không uống say tới mức không lết được, họ cũng không ở đó lâu lắm. Mặt khác, cái lí do duy nhất mà Jace còn phần nào tỉnh táo là vì cậu ta đã dùng hai phần ba buổi chiều này để khoá môi với con bé tóc đỏ nào đó, ngạc nhiên là con bé đó thậm chí còn chẳng phải gu cậu ta. Và do Isabelle dành trọn cả buổi trên sàn nhảy, Alec bị bỏ lại để giải khuây cho bạn thân của con bé đỏ lè nọ. Simon cũng được, cậu nghĩ thế, nhưng bầu không khí giữa hai người vẫn ngượng kinh đi được; không có chủ đề chung để nói, cả hai lặng lẽ dõi theo Izzy, Jace và Clary. Hai người nhìn cặp đôi nọ với tâm trạng rầu rĩ y hệt nhau. Riêng với Izzy, Alec sẽ tỏ vẻ khó chịu mỗi khi có thằng kì dị nào đó tiếp cận cô, Simon lại nhìn cô với sự yêu thích lồ lộ.

Ai chứ Alec thì không thể gọi là chuyên gia về cảm xúc con người đâu, nhưng cậu dễ dàng nhận thấy Simon và cậu đang có hoàn cảnh hệt nhau. Simon rõ ràng crush Clary và cậu nhóc đang cố quên đi tình cảm đó, cũng như Alec với Jace vậy. Nhưng cậu ta cũng rất rõ ràng đã bị Isabelle mê hoặc, không ngạc nhiên tí nào; cô luôn mê người như vậy mà. Alec bỗng thấy tội nghiệp cậu ta. Cậu ta có vẻ tốt bụng, thông minh với cả vui tính ấy chứ. Chỉ là Iz chưa bao giờ hẹn hò với một chàng trai bình thường, ngoan ngoãn cả. Simon rớt từ vòng gửi xe luôn.

“Anh có thể, ừm, quay đi trong lúc tôi thay đồ không?”

Magnus đảo mắt, buồn bực nhung vẫn làm theo lời cậu.

“Không được nhìn lén đâu đấy!”

Magnus lẩm bẩm gì đó, nghe như “Lo sợ thái quá.”

Alec mặc kệ anh. Cậu đáp lại bằng một câu “Ngủ ngon”, rồi nhanh chóng cởi đồ, chỉ chừa lại chiếc quần lót, quăng đống đồ cũ lên ghế, rồi thay bộ đồ ngủ vào, mắt vẫn chằm chằm nhìn Magnus xem anh vẫn quay lưng lại hay không (ơn trời là có.) Giở chăn rồi nằm lên giường, Alec tự hỏi liệu họ sẽ mãi mãi như vậy sao – Magnus sẽ là người đầu tiên cậu nhìn thấy khi tỉnh giấc, cũng là người cuối cùng cậu thấy trước khi ngủ. Cậu không chắc mình thấy thế nào nữa, đúng hơn thì cậu không rõ về cảm xúc của mình chút nào.

Chậm rãi, Alec nhắm mắt. Cậu nghĩ cậu đã nghe Magnus nói gì đó rồi lặng lẽ cười trong lúc cậu mơ màng, hoặc cũng có thể đó chỉ là ảo giác, là một phần trong giấc mơ của cậu, giấc mơ với đầy những hình ảnh của một thế giới kì lạ, những bức thư trồi ra từ quyển sách và lơ lửng trong không trung, cậu nghe tiếng em mình gọi vọng lại từ một nơi thật xa, trong khi cậu cứ chạy đi xa mãi và xa mãi, bên cạnh là cậu nhóc cao ráo mang đôi mắt của mèo, cậu ta nắm lấy bàn tay cậu và không bao giờ thả ra.

 

 

Những ngày sau đó, cuộc sống của Alec lẫn Magnus đều tự động theo một quy trình, cả hai rất nhanh quen nó, thậm chí còn có một sự thoải mái kì lạ trong vòng lặp hằng ngày đó. Họ chưa từng bàn về việc này, nó chỉ tự nhiên đến, và họ đều chấp nhận nó.

Alec sẽ thức sớm, như đó giờ thôi, và vọt ngay vào phòng tắm. Khi cậu trở lại, Magnus thường đã ở đó rồi, chờ cậu – Alec có thể thấy một chiếc bóng trong gương, không gì hơn cả, Magnus cố cho cậu tí không gian riêng để thay đồ. Cậu tin Magnus khi anh bảo anh sẽ không nhìn lén nhưng cậu vẫn trốn hẳn vào góc phòng, khuất khỏi chỗ anh đứng, chỉ để chắc thôi. Khi cậu đã xong cả, Magnus sẽ thật sự xuất hiện (không hiểu sao mà anh luôn biết chính xác khi nào thì an toàn để bước ra ấy, ngay cả khi anh không có cách nào để kiểm tra hay thậm chí là tính thời gian), càu nhàu đủ thứ về việc Alec thức quá sớm, ở cái giờ quái gì đâu, để rồi Alec sẽ đáp trả bằng cách bảo anh rằng chẳng ai ép anh phải thức chung cả, việc thức dậy là lựa chọn của anh và đó hoàn toàn do lỗi của anh thôi.

Sau chừng vài phút đùa giỡn, Alec sẽ đi ăn sáng, dành ra chút thời gian cho hai đứa em mình rồi lại lên lầu để ngồi hàng giờ trong thư viện, tìm sách mà Magnus cần từ kệ này kệ khác. Cậu đang dần tiến bộ hơn trong việc này rồi, chậm rãi, cậu đã có thể tạo được thứ tự trong cái đống hỗn loạn vô tận này của Magnus, nơi mà hoàn toàn không tồn tại thứ gọi là “hệ thống phân loại.” Hoặc cũng có thể là cậu đang dần tốt hơn trong việc phát hiện và nhận diện những dấu hiệu kì lạ trên tiêu đề của đa số quyển sách. Đôi lúc, khi cậu tìm được một trong những bản chép tay hiếm thấy được viết bằng tiếng Anh, cậu sẽ ngồi xuống và giở xem vài trang, cố hiểu được những phép thuật kì lạ hay ma dược hay những bài luận về phép thuật hay luật pháp, cũng có thể là những sinh vật, toàn những thứ cậu chưa từng nghe đến bao giờ.

Mỗi lần ngồi trong thư viện, cậu đều cảm thấy như mình đã thật sự có thể bước vào cuộc sống của Magnus, và những quyển sách chính là những kí ức mà anh không muốn chia sẻ với bất kì ai, anh viết chúng ra và giấu chúng đi. Alec chỉ ước mình có thể hiểu được càng nhiều hơn những quyển sách đó – để hiểu anh hơn nữa. Cậu muốn tìm thấy Magnus thật sự, nhưng thế còn khó hơn tìm một cây kim trong đống cỏ khô nữa. Dù cho hàng giờ liền nói chuyện với nhau (đa số đều về mấy chuyện con con, chẳng có gì quan trọng cả), có hai chủ đề mà họ luôn cố không đụng đến. Một là tính hướng của Alec. Hai là quá khứ của Magnus.

Từ ngày thứ hai, Alec đã nhận thức được không nên hỏi anh những câu hỏi về quá khứ. Họ đang nói về gia đình của Alec, và khi Alec hỏi Magnus về cha mẹ anh, gương mặt vị pháp sư lập tức đanh lạnh, ánh mắt trở nên lạnh lùng và xa cách, như những lần mà họ nhắc đến ngày Magnus bị nguyền rủa vào trong gương vậy. Sau lần đấy, Alec đã dừng hỏi. Thỉnh thoảng, Magnus sẽ kể cậu nghe những chuyện vặt vãnh có vẻ thú vị đã từng xảy đến với anh, về những người anh từng gặp, nhưng hiếm lắm và thoáng qua nhanh lắm, chúng luôn kết thúc quá sớm.

Thật không công bằng gì cả, Alec nghĩ, sao Magnus có thể dễ dàng hiểu cậu như thế trong khi cậu chẳng hề biết gì về anh.

Cả chiều của họ thường dùng để Alec giúp Magnus đọc những quyển sách. Có vài phép mà chàng pháp sư cho rằng họ nên thử, nhưng tới giờ thì chẳng có cái nào thật sự có ích cả, họ đã đi quá nửa danh sách rồi.

Alec có thể dễ dàng nhận ra Magnus ngày càng nản lòng.

Alec cũng thế, dù rằng cậu đã phần nào quen việc ở chung với Magnus như thế này. Đa số thời gian thì không tệ lắm.

Nhưng xui thay là nó cũng không hoàn toàn tốt đến thế.

 

[Series][ML] Những cuộc phiêu lưu say xỉn của Alec Lightwood

 

tumblr_oifrf12ilr1svno5wo2_540

  • Tên gcAlec Lightwood’s Drunken Adventures
  • Link bản gốc: Archiveofourown
  • Tác giả: Lecrit
  • Trans: Minh Nghi
  • Số phần: 4/? – Số từ hiện tại: 21617
  • Couple chính: Malec (Magnus Bane x Alec Lightwood)
  • Các nhân vật khác: Isabelle Lightwood, Clary Fray, Simon Lewis, Jace Wayland và một số nhân vật khác
  • Tình trạng bản gốc: Đang tiến hành (?)
  • Tình trạng bản trans: Đang tiến hành
  • Summary (Tự chém):

Một series nói về những chuyến phưu lưu của Alec Lightwood trong tình trạng… không được tỉnh táo cho lắm. Khi Alec say sẽ thế nào? Cậu sẽ làm gì và quan trọng hơn Magnus sẽ đối mặt thế nào với một Alec say xỉn. Đừng bỏ lỡ những cuộc phưu lưu đầy kì thú của Alec được post duy nhất tại Ổ quắn nhà hàng xóm lol

  • Lưu ý: 
  1. Fic này mình có đặt pass – Xem pass màu trắng ở ngay dưới tên phần (bôi đen phần trống phía dưới rồi sao chép và dán vô là ok lol)
  2. Fic trans đã có sự cho phép của tác giả Lecrit – Coi per tại ĐÂY
  • List các phần:

Vodka không giết được rồng 】

Lecrit01162018

Cuộc đời là gì nếu không có vài con rồng

MinhNghi01162018

【 Sau anh, tất cả đều là tequila rẻ tiền 】

< Tạm khóa >

【 Những kì vọng to lớn 】

[WbR] Chương 10

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 10

Alec POV

“Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng em đang tránh mặt tôi đấy cục cưng.” Magnus lên tiếng khi tôi ngồi xuống.

Tôi bối rối nhìn anh. “Tại sao em phải làm vậy?”

Anh khẽ cười. “Tôi không biết. Nhưng đó là em. Điều đó không đáng ngạc nhiên đến vậy đâu.”

“Có, nó có đấy. Em sẽ không bao giờ làm điều như vậy với anh.” Tôi thú nhận với sắc hồng trên má.

“Tốt khi biết điều đó.” Magnus cười với tôi. “Vậy lí do nào khiến em không tới đây và lỡ mất sự tuyệt vời của bản thân tôi trong tận bốn ngày vậy?”

Tôi bật cười. “Clary”. Ngay khi tôi nói tên cô gái đó nụ cười cũng vụt tắt. “Họ cần chút trợ giúp với việc tìm kiếm.” Sự khó chịu được thể hiện rõ ràng trong giọng nói của tôi.

“Và em đã giúp?” Magnus khó tin hỏi.

“Chà, không hẳn là vậy. Thực ra em đã cố nói chuyện với Jace, thuyết phục cậu ấy rút khỏi vụ này trước khi làm bất cứ việc gì khác.” Tôi thú nhận. “Nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm và trên hết là bởi vì đứa con gái nhỏ phiền phức ấy.”

“Thực ra, em mới là người sẽ gặp nguy hiểm. Em là người duy nhất luôn gặp nguy hiểm bởi sự liều lĩnh của cậu ta.” Magnus nói khi thưởng thức tách trà của anh.

Tôi suy nghĩ về điều đó trong vài giây. “Em đoán rằng anh nói đúng.”

“Tất nhiên rồi bảo bối. Anh luôn đúng.”

Tôi mỉm cười và mở mồm chuẩn bị nói ra những lời mỉa mai khi đúng lúc đó điện thoại bắt đầu đổ chuông.

Tôi than vãn và lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi, nhìn xuống ID của người gọi.

Jace.

Tôi cảm thấy có chút phiền phức khi cậu ấy đã làm gián đoạn buổi hẹn của chúng tôi.

Cái quái gì vậy?! Tôi ngạc nhiên nghĩ. Cái này mới đấy.

“Đợi em một chút.” Tôi nói với Magnus trước khi trả lời điện thoại. “Xin chào.”

“Alec. Cậu đã đi đâu vậy?” Giọng nói của Jace truyền tới từ điện thoại.

“Ra ngoài.” Tôi đơn giản trả lời. “Để đi dạo.”

“Chà, vậy mau trở lại. Chúng tớ đã tìm ra nó và cần cậu đi cùng để hỗ trợ phía sau.”

“Chúng tớ?” Tôi nâng một bên mày.

Tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của Magnus khi tôi nói chuyện với Jace.

“Đúng vậy, chúng tớ. Clary, Izzy và mình.” Cậu chậm rãi giải thích như một đứa trẻ ba tuổi.

“Đừng nói với mình rằng Clary cũng đi đấy?!” Tôi hỏi, tuyệt vọng mong rằng Jace sẽ không ngu ngốc đến vậy.

“Tất nhiên cô ấy sẽ đi. Cô ấy là người tìm ra nó và cô ấy cũng đã tiến bộ hơn rồi.”

“Cậu nghiêm túc đấy chứ?!” Một tay của tôi luồn vào trong tóc. “Cô ta sẽ khiến tất cả chúng ta bị giết.”

“Cô ấy sẽ không.” Jace khẳng định trước khi thở dài. “Mình quá mệt mỏi vì chuyện này rồi. Cứ trở lại đây ngay lập tức để chúng ta có thể khởi hành.”

Tôi thở ra đầy nặng nề khi nhìn Magnus đầy hối lỗi. “Tốt thôi. Mình sẽ có mặt trong 10 tới 15 phút nữa.”

Tôi kết thúc cuộc gọi và hướng ánh nhìn của bản thân lên Magnus một lần nữa.

“Xin lỗi, em phải-“

“Đi? Ừ, anh nắm được rồi. Chàng trai tuyệt vời đang kêu gọi sự giúp đỡ đúng không? Không thể bỏ nhỡ nó được.” Magnus nói một cách đầy châm biếm.

“Xin lỗi.” Tôi lần nữa lặp lại và đứng dậy. “Em không muốn nhưng họ sẽ khiến bản thân bị giết nếu em không làm việc này.”

Tôi nhìn xung quanh – vẫn ở trong góc như khi chúng tôi ở nơi công cộng – và đặt một nụ hôn lên má anh.

“Em sẽ đền bù cho anh, em hứa.” Tôi dần lùi bước.

Magnus nhe răng cười. “Tốt hơn hết là vậy.”

Tôi đặt sự chú ý lên cánh cửa, phân vân giữa việc có nên quay lại trước khi hoàn toàn chắc chắn rằng anh không hề giận hay không.

Magnus chú ý tới điều đó.

“Không sao. Cứ đi đi. Chúng ta có thể gặp nhau sau.”

Bỏ lại hai chữ “xin lỗi”, tôi chạy ra khỏi quán cà phê và trở về Học viện.

.

Sự đau đớn này khiến bản thân gần như không thể chịu đựng được.

Mình sẽ chết. Tôi nghĩ trong khi đập mạnh xuống sàn.

Tôi gần như chết lặng, dường như có ai đó đang hét. Đó là tôi sao?!

Mọi thứ dần trở nên mờ nhạt.

Tôi đã nhắm mắt lúc nào vậy?!

Tôi không thể chịu đựng được nỗi đau này thêm nữa. Nó nhưng thể thiêu cháy tôi từ trong ra ngoài. Tôi có thể cảm nhận được chất độc đang lan rộng khắp người qua máu của bản thân, để lại sự thiêu đốt và đau đớn những chỗ mà nó đã đi qua.

Mình sẽ chết! Tôi lần nữa nghĩ.

Tôi có thể cảm nhận được bóng đêm đang dần tiền tới và tôi sẽ sớm mất đi ý thức.

Tốt rồi. Tôi nhẹ nhõm nghĩ. Như vậy nghĩ là sẽ không còn đau đớn.

Nhưng nó cũng có nghĩa là không còn bất cứ thứ gì nữa. Một giọng nói khẽ vang lên trong đầu tôi. Nghĩa là không còn Alec.

Ý nghĩ đó khiến tôi bất mãn nhưng tôi không thể làm bất cứ điều gì với nó, đúng chứ?! Không ai có thể giúp tôi lúc này. Hoặc có thể…

Tôi cố gắng mở mắt, sử dụng tất cả sức lực mà bản thân có và bắt gặp ánh mắt hoảng sợ của Izzy.

Hiện tại tôi hầu như không thể nghĩ được gì nữa. Sự đau đớn do chất độc gây ra gần như lấp đầy trí não tôi nhưng tôi cần phải nói cho Izzy. Ít nhất tôi cần phải thử.

“Alec cố gắng lên!” Cô hét lên với những giọt nước mắt không ngừng rơi. “Anh sẽ ổn thôi. Chúng em sẽ-“

Tôi di chuyển bàn tay gần như đã tê liệt của mình và nắm chặt lấy tay Izzy khiến cô phải ngưng bặt.

“Gọi…” Tôi cố thì thào nói với cổ họng bỏng rát, mỗi con chữ phát ra như con dao cứa vào cổ. “Em cần…. Gọi….”

Izzy nhìn tôi đầy bối rối. “Gì cơ!?”

“Gọi…” Tôi lặp lại lần nữa, cố gắng nói to hơn lần trước. “Gọi… Ba…”

“Số ba sao?!” Cô hỏi và dường như ngay lúc đó Izzy đã hiểu được ý của tôi. Cô lấy điện thoại của tôi ra khỏi túi. “Anh muốn em gọi tới số ba trong danh sách quay số nhanh của anh đúng không?!”

Tôi cố gắng gập đầu nhưng tôi không thể. “Đúng…” Tôi cố gắng khẽ nói nhưng giọng của tôi đã hoàn toàn biến mất. Tôi không thể nghĩ được gì thêm nữa. Bóng đêm hoàn toàn bao chùm lấy tôi ngay giây kế tiếp, kết thúc sự tra tấn của chất độc và đưa tôi chìm vào sự hư vô.

Magnus POV

“Lần nữa, tôi không thể chế một loại thuốc khiến cô ấy yêu anh.” Tôi chậm rãi nói để tên ngốc đối diện rốt cuộc có thể hiểu được.

“Nhưng cô ấy-“ Tên ngốc tóc nâu lại bắt đầu lên tiếng phủ quyết nhưng tôi cắt ngang.

“Tôi không quan tâm cô ta cái gì phải hay không phải.” Tôi ấn lên sống mũi của mình, bắt đầu mất đi sự bình tĩnh. Ít nhất là những gì còn sót lại. “Nếu cô ta không tự mình yêu anh thì sẽ không bao giờ yêu. Có lẽ anh nên quên cô ta đi hoặc đi ve vãn hay đại loại như vậy thay vì đi làm phiền tôi.” Tôi thở dài đầy bực bội. “Tôi không thể tin rằng anh gọi tôi đi một quãng đường dài tới đây vì chuyện này.”

“Nhưng cô ấy chỉ cần thấy được điều đó!”

“Vậy khiến cô ta thấy đi! Tôi không-“ Đúng lúc này điện thoại của tôi đổ chuông.

Lần này là ai đây? Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi và nhìn màn hình. Khi tôi nhìn thấy tên người gọi là ai, tôi mỉm cười với tâm trạng đã bắt đầu khá hơn.

Không nói bất cứ tiếng nào, tôi quay lại và bắt đầu bước đi. Tôi có thể nghe thấy tiếng tên kia hét lên với tôi nhưng tôi không quan tâm.

Ngu ngốc.

Tôi trả lời điện thoại của mình. “Xin chào b-“

“Anh là ai?” Đầu bên kia truyền tới giọng nói có chút run rẩy nhưng đầy khắt khe của một cô gái.

Một linh cảm xấu dâng lên trong lòng.

“Magnus Babe. Warlock tối cao của Brooklyn.” Tôi bắt đầu với lời giới thiệu xã giao.

Tôi có thể nghe thấy tiếng hít khí đầy ngạc nhiên từ cô gái kia.

Vậy có nghĩa là cô ta không biết bản thân đang gọi tới ai. Tôi trầm ngâm, càng trở nên lo lắng hơn. Có lẽ đơn giản chỉ là một người nào đó cầm điện thoại của em ấy. Mặc dù bản thân tôi biết rõ đó chỉ là một lời nói dối. Chắc chắn có chuyện gì đó không đúng đã xảy ra. Tôi có thể nghe được điều đó trong giọng nói của cô gái kia.

“Và cô là?” Tôi hỏi. Hi vọng rằng sự nghi ngờ của bản thân là sai.

“Isabelle. Isabelle Lightwood. Nhưng tôi không có thời gian dành cho sự xã giao. Anh trai của tôi bị thương!” Giọng nói của cô càng trở nên run rẩy và dường như có chút hoảng loạn.

Trái tim của tôi dường như ngừng đập trong vài giây. Alec bị thương?! Tôi đã biết rằng có chuyện gì đó không ổn xảy ra.

Tôi bước nhanh hơn, tất cả những khả năng xấu nhất lần lượt nhốn nháo xuất hiện trong đầu tôi. Nếu Isabelle gọi có nghĩa là Alec không thể. Tôi bắt một chiếc taxi và cố gắng bình tĩnh nhất có thể. Cô ấy gọi bởi vì cần sự giúp đỡ.

“Cô đang ở đâu?” Tôi hỏi trong khi ngồi vào trong xe.

Phải bình tĩnh. Tôi tự nhắc nhở bản thân. Bình tĩnh.

“Gần tới Học viện rồi. Làm ơn giúp tôi. Tôi không muốn anh ấy chết.” Isabelle nói với sự tuyệt vọng càng trở nên rõ ràng hơn.

Chết ư?! Một vài ánh lửa thoát ra từ đầu ngón tay của tôi, báo hiệu rằng bản thân tôi chắc chắn không thể bình tĩnh được nữa.

“Tôi sẽ có mặt ở đó trong vài phút nữa.” Tôi nói trước khi chấm dứt cuộc gọi.

Tôi nói với người tài xế địa chỉ. “Nhanh lên và tôi sẽ trả gấp đôi.”

Anh ta lập tức lái xe đi, phóng nhanh hết sức có thể. Nhưng tâm trí tôi hiện tại không đặt ở chiếc xe.

Tên nhóc đó đã làm gì?!

Tôi nghĩ tới nụ hôn đầy ngượng ngùng trên má mà Alec đã dành cho mình ngay vào buổi sáng mà chúng tôi tách ra.

Em ấy không thể chết! Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ không để em chết!

Không lâu sau đó chiếc taxi dừng lại trước cửa Học Viện. Ánh nhìn của tôi không rời lối vào nơi này ngay khi vội vàng ra khỏi xe và bắt gặp một cô gái có mái tóc đen đang đứng ngay gần đó.

Tôi nhận thấy cô ấy có chút gì đó giống Alec ngay khi tới gần cô.

Tôi đoán đây là em gái của em ấy.

“Em ấy ở đâu?” Tôi lập tức hỏi khi đã đứng trước mặt cô, không muốn phí phạm chút thời gian nào.

“Phòng y tế.” Cô gái, Isabelle, có vẻ như vừa khóc. Có thể thấy tóc cô trở nên lộn xộn và trang điểm đã bị nhòe bởi nước mắt.

Tôi gật đầu và bước vào thang máy với Isabelle ngay phía sau. Tôi chửi thầm chiếc thang máy chậm chạp khi chúng tôi dần di chuyển lên trên.

Tôi không có thời gian cho chuyện này!

“Anh ấy bảo tôi gọi cho anh.” Cô ấy lên tiếng khiến tôi ngạc nhiên.

Em ấy đã nói vậy thật sao?! Em ấy bảo em gái gọi cho tôi?! Ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu. Cho tới khi tôi nhớ tới lí do vì sao Alec phải bảo Isabelle làm việc đó, một lần nữa tâm trạng của tôi trở nên nát bét như cũ.

Chiếc thang máy cuối cùng cũng dừng lại, tôi vội vã đi tới vị trí phòng y tế mà tôi nhớ.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi.

“Độc của quỷ.”

Chết tiệt. “Loại nào?”

“Greater Demon. Abbadon.”

Tôi sẽ giết tên nhóc đó! Tôi nghĩ, bắt đầu chạy. Tôi sẽ chữa trị cho Alec và rồi tự tay kết liễu cậu ta.

Ngay khi tôi bước vào phòng y tế, thứ đầu tiên tôi thấy là một chàng trai với làn da tái nhợt, yếu ớt nằm im trên giường bệnh. Băng gạc nhiễm máu bao lấy ngực cậu, nếu không thực sự chú ý sẽ không nhận ra cậu vẫn còn thở.

Cả căn phòng tràn ngập mùi chết chóc.

“Anh là ai?” Một giọng nam vang lên.

Sự chú ý của tôi chuyển sang hai Shadowhunter khác cũng có mặt trong căn phòng.

Một cô gái khá thấp với mái tóc màu đỏ và một chàng trai tóc vàng. Jace và Clary, tôi đoán vậy và tập trung sự chú ý trở lại với Alec. Hơi thở của em ấy đã càng trở nên mỏng manh hơn trước.

Tôi lập tức tới bên em ấy, những tia sáng thoát ra, bay lượn khi tôi thiết lập ma thuật của mình.

“Ra!” Tôi hét, không buồn quay lại đối mặt với hai người kia. Tất cả sự chú ý của tôi hiện tại đều dành cho cậu bé sắp chết này.

“Em sẽ không chết!” Tôi giận dữ lẩm bẩm.

Tôi vẫn có thể nghe thấy những giọng nói ở phía sau. Cãi cọ. Nó khiến tôi cảm thấy bực tức.

Tôi không thể trung nếu cứ tiếp tục như vậy!

“Tôi không đi đâu hết!”

“Có đó! Ngay bây giờ!”

“Nhưng hắn ta là một Downworlder!”

“Alec tin tưởng anh ấy nên cậu cũng phải như vậy. Nghĩ là chúng ta phải ra ngoài. Ngay bây giờ.”

“Có quỷ mới tin! Alec sẽ không bao giờ tin hắn ta!”

“Chậc, nhưng chắc chắn có đấy. Alec là người bắt mình gọi cho anh ấy.”

“Izzy, cậu đang trở nên vô lý!”

“Cậu có muốn anh ấy chết không?!”

“Izzy-“

“Mình không muốn. Và anh ấy là người duy nhất có thể giúp. Vậy nên, ra! Ngay lập tức!”

Vẫn có một chút kháng cự trước khi cánh cửa được đóng lại phía sau những Shadowhunter.

Cô bé ngoan. Cảm tạ tất cả những Thiên thần vì Isabelle mà tôi có thể bắt đầu chữa trị cho cậu bé đầy máu trước mặt.

Đây sẽ là một đêm dài đây.

Alec POV

Việc đầu tiên tôi chú ý khi dần khôi phục được ý thức là tất cả mọi thứ đều đau nhức. Đến thở cũng khiến tôi khó chịu.

Tôi cố gắng mở mắt nhưng phải qua mấy lần thử mới có thể thể thực sử làm được.

Thứ đầu tiên tôi thấy là trần nhà màu trắng quen thuộc ở phòng y tế.

Tôi vẫn còn sống. Tôi có chút ngạc nhiên nghĩ. Làm cách nào mà tôi còn sống?

Chợt tôi thấy thứ gì đó nơi khóe mắt tôi, tôi chậm rãi xoay đầu về hướng đó.

“Magnus?” Tôi thì thầm với chất giọng khản đặc ngay khi bắt gặp Warlock đang ngủ ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường.

Anh khẽ cử động và mở đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi.

“Alec!” Anh bật dậy ngay lập tức. Sự buồn ngủ như biến mất sạch sẽ ngay lập tức. “Em tỉnh lại rồi!” Magnus nhẹ nhõm nói.

Nhìn anh ở khoảng cách gần tôi có thể nhận thấy sự mệt mỏi từ anh. Còn mệt mỏi hơn bất cứ lúc nào mà tôi từng thấy ở anh trong quá khứ.

“Anh đã chữa cho em.” Tôi nói với chiếc cổ họng đau rát của mình.

“Em gọi. Anh đến.” Magnus nói và tiến vào phòng vệ sinh. Một phút sau anh quay lại với một cốc nước trên tay. “Uống đi.” Anh nhẹ nhàng nói với tôi, đưa chiếc cố lại gần miệng tôi.

Tôi hoàn toàn trở nên hăng hái. Vui vẻ uống vài ngụm nước để thông họng.

“Cảm ơn.” Tôi nói ngay sau khi uống cạn cốc nước.

“Không có gì bé cưng.” Anh nói với nụ cười trên môi, vuốt ve má tôi. “Tôi hi vọng em biết rằng nếu lần sau em còn làm chuyện gì tương tự thế này thì chính tay tôi sẽ kết liễu em.”

Tôi ngại ngùng cười. “Xin lỗi.”

“Tôi nhất là vậy.” Anh cúi xuống hôn lên trán tôi. “Em chắc chắn phải đền bù cho tôi.” Magnus khẽ nói.

Tôi bật cười và rồi lập tức nhăn nhó, đau nhói vì vết thương trên người.

“Em cảm thấy đau ở đâu?” Anh hỏi, nắm lấy bàn tay tôi.

“Chỗ nào cũng đau.”

“Chà, điều này dễ hiểu thôi. Ngay khi anh tới đây em đã ở ranh giới giữa sống và chết. Phổi của em đã ngừng hoạt động ba lần trong khi anh chữa trị cho em. Nếu anh chỉ cần tới muộn một phút thôi thì tất cả đã trở nên quá muộn.”

“Cảm ơn anh đã chữa lành cho em.” Tôi khẽ khàng thì thầm.

Anh hôn tôi. Vội vàng chạm nhẹ lên môi của tôi. “Cảm ơn em đã gọi.”

Tôi ngáp và anh cười.

“Mệt sao?”

“Một chút.” Tôi thừa nhận.

“Vậy ngủ đi.” Anh nhẹ nhàng nói. “Anh không biết rằng lần tới em tỉnh lại anh sẽ vẫn còn ở đây nhưng anh hi vọng em sẽ tới chỗ anh ngay khi thấy khá hơn. Anh không thể đợi được tới lúc em đền bù cho anh.”

Tôi đỏ mặt và anh khoái trá cười.

“Gọi nếu em cần bất cứ gì khác, được chứ?” Magnus nói khi tôi khép lại đôi mắt.

Tôi gật đầu và chìm vào trong giấc ngủ. Nhưng không phải trước khi nghe được câu nói “Chúc ngủ ngon Alexander” của Magnus.

  • Vài lời của bạn edit:

#C.R.: Chào mọi người, mình là người mới phụ trách hoàn thành fic này. Chương này mình trans khá vội suốt từ 13h cho tới 15h30 để kịp về trường có việc nên không tránh được có lỗi sai nên mong mọi người bỏ qua cho. Mình sẽ beta lại một lượt ngay khi có thể. ^ v ^