Bảo vệ: [ALDA] Cuộc đời là gì nếu không có vài con rồng

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

[M] Chương 15

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 15: Clary và nhà Lightwood

Jace’s POV:

Jace đã cố thư giãn, nhưng cảm xúc bên trong cậu lại đang rất rối bời.

Cậu vẫn ngồi trên chiếc đi-văng của mình, vẫn xem một bộ phim với một cô gái trong vòng tay cậu. Sự xuất hiện của các cô gái vốn không phải điều gì bất thường cả . Jace luôn đưa họ về đây, nhưng theo thường lệ thì đôi bên không tập trung vào bộ phim cho lắm. Thật lòng mà nói, những cô gái, họ còn nóng lòng hơn cả cậu, và thường thì cậu không mảy may dành chút quan tâm nào cho bất kì ai trong số họ cả. Nhưng cô gái này, cô ấy khác biệt hơn so với tất cả những người khác, và cậu không có cách nào để đương đầu với chuyện đó cả.

Jace không tài nào hiểu được cậu đã thấy gì trong Clary. Tất nhiên là cô ấy xinh đẹp và thông minh lanh lợi, nhưng lại không quá xuất chúng. Cô thấp, và cứng đầu, và luôn mặc những chiếc áo phông sờn cũ mà trên chúng luôn có những họa tiết từ trong truyện tranh, vậy mà ánh mắt Jace vẫn luôn hướng về phía cô bởi một số lý do quái quỷ gì đó mà cậu không thể nào nghĩ ra được.

Ngay lúc này, mái tóc đỏ rực của cô chỉ cách cậu vài phân và điều gì đó đã thôi thúc cậu vuốt nhẹ nó. Cậu thử đùa nghịch với một vài lọn tóc. Mái tóc của Clary thật sự mềm mại, và khi cậu vuốt lấy nó, cô khẽ nghiêng đầu tựa lên vai cậu. Họ gần như là đang ôm ấp nhau vậy, và kì lạ thay, Jace không hề ghét bỏ việc đó.

Bộ phim họ đang xem là Kỵ sĩ bóng đêm, Jace chọn nó đơn giản bởi nó có đủ các cảnh quay hành động mà cậu thích và đồng thời nó cũng là một bộ phim về siêu anh hùng mà cậu nghĩ rằng Clary sẽ thích. Dù cho cô đã hôn cậu ở bữa tiệc, nhưng vì một số lý do ngớ ngẩn nào đó, cậu vẫn muốn gây ấn tượng với Clary. Cậu luôn cảm thấy cô dường như có thể nhìn thấu tâm can của cậu vậy.

Khi họ nói chuyện tại bữa tiệc, chủ đề chỉ xoay quanh việc cậu được nhận nuôi như thế nào, về cha dượng của cô (cha ruột của cô đã bỏ đi khi cô mới chỉ là một đứa trẻ), về các bức vẽ của cô và cách cậu chơi dương cầm. Đó không phải những chủ đề cậu thường xuyên lựa chọn để nói với các cô gái cậu dự định đưa về nhà. Cậu thường thường nói về thể thao hoặc tốt hơn hẳn là nghe họ nói chuyện. Đó, là khi cậu còn có ý muốn nói chuyện với họ. Cậu với Clary đã nói chuyện hàng giờ, và họ cũng đã hôn nhau, nhưng đó chỉ là phần thưởng phụ mà thôi. Jace tận hưởng khoảng thời gian nói chuyện với Clary đến nỗi mà cậu đã đưa cô lên tầng trên, cách xa tất cả những người khác. Đặc biệt là Simon.

Jace không thích cái cách mà Simon nhìn về phía Clary, cứ như rằng vào bất kì một lúc nào đó thằng nhóc ấy sẽ đứng lên mà thổ lộ tình cảm của bản thân dành cho Clary vậy. Một tia ghen tuông chợt xuất hiện trong Jace, thứ mà cậu chưa bao giờ được cảm nhận, dù cậu biết rằng Clary sẽ không bao giờ hướng về phía Simon cả.

Nhưng hiện tại Simon không có ở đây, chỉ có mình Jace và Clary và cậu đang trải qua một loạt các cảm xúc hỗn loạn, lo lắng trộn lẫn với sự kích động cùng một loại mong muốn làm hài lòng người khác mà cậu chưa từng cảm thấy. Mỗi khi Clary nhìn về cậu và mỉm cười, Jace cảm thấy bản thân rung động, tựa như có hàng ngàn cánh bướm đang đập cánh trong lòng cậu vậy. Cảm xúc ấy thực ra cũng khá là dễ chịu đấy chứ.

Nhưng thứ mà không dễ chịu một chút nào trong suốt……cuộc hẹn này (Đây có được tính là một cuộc hẹn hò không?) là cứ trong một khoảng thời gian nhất định, Isabelle sẽ diễu vào cùng với sự trêu chọc của cô, hoặc đơn giản là tọc mạch nói một vài thứ gì đó rồi bỏ đi. Thực sự rất đáng xấu hổ. Jace ước rằng Alec sẽ ở nhà để kiểm soát cô em gái Izzy phiền phức này, nhưng Alec biến mất vào nơi nào đó hàng giờ rồi và điều đó chính là chủ đề của lần viếng thăm phiền phức sắp tới của Isabelle.

Ngay khi cô bước vào phòng khách, Jace lầm bầm phản đối, cậu nhận thấy Clary đang nở nụ cười đầy hiểu biết của cô về phía cậu, Jace trợn tròn mắt, “Em muốn gì đây Izzy?” cậu cùng Clary hướng ánh nhìn về Iz.

“Xin lỗi vì xen vào trong lúc cặp uyên ương hai người đang tình tứ nha,” Jace nhăn mặt trong khi Clary lập tức đỏ mặt, “chỉ là em muốn hỏi xem hai người có tin gì về Alec không, đến bây giờ mà anh ấy vẫn chưa về.” Jace thở dài, “Anh ấy chắc là chỉ đưa Max tới công viên chơi thôi Izzy. Với lại anh ấy 16 rồi đó, anh ấy biết cách tự chăm sóc bản thân mà.”

“Anh không lo lắng về anh ấy chút nào sao?”

“Tất nhiên là không. Còn em?”

“Đôi khi. Dù sao thì anh ấy anh trai em mà”

“Anh ấy là anh cả của em đó Izzy. Anh ấy thực chất là phụ huynh của chúng ta mỗi khi ba và mẹ đi công tác đó.”

“Đấy chính xác là lý do khiến em lo lắng cho anh ấy đó, anh ấy làm quá nhiều việc.” Izzy nói. Và rồi họ nghe thấy tiếng cửa mở và giọng của Max vọng vào với tốc độ một dặm trên một phút*. “Vừa dứt lời xong”, Jace lẩm bẩm khi hai anh em nuôi của cậu bước vào. Giờ thì chẳng khác gì có thêm người đang chen vào không gian riêng của cậu với Clary vậy.

“Và hai người đã đi những đâu tới tận bây giờ vậy?” Izzy yêu cầu câu trả lời. “Em vừa ở từ nhà bạn Maureen về a,” Max trả lời, “Alec nói là em có thể ở lại đấy lâu hôm mọi khi nên ở lại nhà bạn ấy cả ngày đó! Mà này, chị là ai vậy?” Cậu bé hỏi khi thấy Clary. “Chị là Clary. Chắc hẳn em là Max đúng không?”, Clary nói.

“Chị có phải là cô gái mà anh Jace suốt ngày nói tới không?”

Hai má Clary đỏ ửng. Jace cũng đỏ mặt theo. Jace bỗng dưng không thể nhớ nổi đâu là lần cuối cậu đỏ mặt như bây giờ. “Ưm…chị cũng..không chắc lắm.” Clary nói. Trông cô như rất muốn chuyển chủ đề cuộc nói chuyện và Jace không có lý do nào để trách cô cả. “Có phải em đang cầm một quyển truyện manga không?” cô hỏi và khuôn mặt cậu nhóc đột nhiên sáng bừng lên. “Đúng rồi a! Chị, chị biết truyện Manga sao?”

“Tất nhiên rồi. Cha dượng chị sở hữu một hiệu sách nên chị luôn có những cuốn sách mới thẳng từ phía nhà xuất bản.”

Đôi mắt Max mở to và cậu nhóc bắt đầu nói liền một hồi, “Thật sao? Điều đó quá mức tuyệt cú mèo a! Anh Jace lúc nào cũng bảo truyện tranh là thứ ngớ ngẩn.” Trong cuộc đời Jace, chưa từng có một giây phút nào khiến cậu ghét cậu em trai của mình nhiều bằng lúc này cả! Clary chỉ bật cười, “À chuyện đó,” cô nói, “là bởi vì bản thân Jace vốn là đồ ngốc rồi.” Jace lườm nguýt đầy giận giữ, nhưng rồi Clary hướng nụ cười tươi sáng của cô về phía cậu và Jace lại cảm thấy rộn ràng trở lại. Isabelle cười phá lên và Alec nhướng lông mày lên với vẻ thích thú.

Đó là khi Jace để ý thấy nó. “Vậy còn anh, Alec, anh đã làm gì trong lúc Max ở cùng với Maureen vậy?” Alec đỏ mặt, “….à ừ thì…anh đi bộ một chút..” Anh trả lời yếu ớt

“Ồ, vậy cái dấu hôn kia anh đi đâu mà có được vậy, anh trai? Không cẩn thận vấp ngã rồi khiến cổ anh bị thương sao?” Jace nói, ngón tay cậu đang chỉ về phía cổ anh trai mình.

Màu đỏ trên má Alec càng đậm thêm và tay anh lập tức vươn lên che đi nơi đó. “…Anh…-ưm…”

“Em biết ngay mà!” Isabelle ré lên, đôi mắt tròn xoe như bừng sáng.

“Dấu hôn là gì vậy ạ?” Max hỏi. Mọi con mắt đổ dồn về phía cậu nhóc 9 tuổi với vẻ kinh hoàng. “Max à?” giọng nói của Clary vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Em có còn cuốn truyện tranh nào khác không?”

“Có chứ a! Em còn có cả một tủ sách riêng đó! Chị có muốn xem chúng không?”

“Tất nhiên rồi.” Cô nói. Jace quay về hướng cô, “Chuyện gì vậy?”

“Một lúc sau em sẽ xuống nhé Jace, được không nào?” Cô hôn nhẹ lên má cậu rồi đi theo Max lên trên bậc thang. Bộ ba nhà Lightwood nhìn họ rời đi.

Isabelle huýt sáo biểu tình, “Wow, bị từ chối vì cậu em út…Anh đang mất dần sự quyến rũ của mình đó Jace.” Alec nhếch môi cười và Jace lườm mắt về phía anh, “Này, đừng nghĩ rằng anh có thể dùng chuyện này làm cái cớ để chuyển dời sự chú ý của bọn em khỏi cuộc chơi bời phóng túng bí ẩn của anh nhé.”

“Anh không hề có một cuộc chơi bời phóng túng gì cả!”

“Tùy anh thôi, nhưng chắc chắn anh đã làm việc gì đó. Thực hành một phiên hôn hít nóng bỏng với một ai đó chăng?”

Alec lườm cậu và nói, “Anh đi làm bữa tối đây.” rồi buồn bực bước ra khỏi phòng. Isabelle nhanh chóng theo chân anh, chắn hẳn là để thẩm vấn anh thêm một vài câu hỏi.

Jace thở dài. Cậu không hiểu tại sao Alec từ chối chia sẻ với cậu về các mối quan hệ, hoặc bất cứ điều gì liên quan tới các cô gái. Cậu đã nói dối Izzy: quả thực đôi khi, cậu lo lắng cho Alec. Jace luôn lo lắng về những người anh em của cậu, cậu biết là Alec giấu cậu một vài chuyện và cậu cũng giấu Alec một số điều nhất định, bởi vậy nên theo lẽ thường cậu không nên quá quan tâm vào cuộc sống đời tư của Alec. Nhưng sâu thẳm bên trong, cậu vẫn không khỏi có chút đau lòng khi Alec không muốn kể với cậu bất cứ chuyện gì cả.

Cậu cố xua ý nghĩ đó đi khi Max thò đầu của cậu nhóc xuống cầu thang và hỏi “Jace? Chị Clary có thể ở lại đến sau bữa ăn khuya được không?” Jace mỉm cười, cậu nghĩ có lẽ sự thân thiết giữa Clary và Max này có thể là một chuyện tốt đối với cậu. “Hỏi Alec ý.” Cậu trả lời cậu em út của mình, người mà đã nhanh chóng chạy đua xuống cầu thang.

“Anh Jace?” cậu nhóc hỏi khi đi ngang qua cậu, “Ừ nhóc?”

“Em có thể cưới chị Clary nếu anh quyết định anh không muốn cưới chị ấy được không?” Jace cười tươi, “Nếu chuyện đó xảy ra thì cô ấy là của nhóc. Còn bây giờ thì đi mà nói chuyện với Alec đi” Max vui vẻ mỉm cười và chạy thẳng vào trong bếp. Jace cũng đứng dậy và đi theo cậu nhóc, làm tất cả những gì cậu có thể để đảm bảo bữa tối đầu tiên của cậu với Clary không phải do chính tay Isabelle nấu.

[WbR] Chương 11

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 11

Tôi nhấn chuông lần nữa những vẫn không nhận được trả lời.

Tôi đoán anh ấy thật sự không có nhà. Tôi nghĩ cùng tiếng thở dài. Nhưng tôi thật sự muốn gặp anh ấy. Việc ra khỏi nhà cũng đã trở nên thực sự khó khăn.

Có lẽ tôi có thể… Tôi moi chìa khóa anh đã đưa tôi ra khỏi túi.

Anh ấy đưa nó cho tôi vì thế anh ấy sẽ không phiền nếu tôi vào nhà và đợi đâu. Đúng không?

Trước khi có thời gian để suy nghĩ thêm thì tôi đã mở cửa.

Tôi bước vào trong tòa nhà và nhìn cầu thang với sự kinh hãi.

Tôi đã không nghĩ về điều đó. Tôi đặt chiếc nạng lên bậc thang đầu tiên và kiểm tra bằng cách nhảy lò cò lên nó. Nó có vẻ vẫn tốt. Miễn là tôi đi từ từ nó sẽ ổn thôi.

Khi bắt đầu đi nhanh hơn, hay đúng hơn là nhảy lên các bậc thang tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với Izzy khi đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tôi mở mắt và cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra căn phòng đã không còn quay vòng vòng.

Cơ thể tôi vẫn nhức nhưng không đau nhiều nữa.

“Anh tỉnh rồi!” Tôi nghe một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh mình.

Tôi nhìn sang bên phải và thấy Izzy đang ngồi ở đó.

Nhưng không có Magnus. Tôi quan sát một cách buồn bã.

Tôi mở miệng định hỏi anh ấy đâu rồi lại tự ngăn bản thân lại.

Điều đó có lẽ quá khả nghi. Và anh ấy cũng đã nói rằng anh ấy có thể sẽ không có mặt ở đây.

“Anh cảm thấy thế nào rồi?” Con bé hỏi tôi một cách nhẹ nhàng.

“Tốt hơn rồi. Nó không còn đau nhiều nữa.” Tôi nhúc nhích một chút trên giường để nhấn mạnh quan điểm của mình.

“Tốt rồi.” Izzy cười nhẹ nhõm. “Warlock của anh dường như đã hoàn thành tốt công việc.”

Warlock của tôi?! Ý nghĩ trong đầu khiến tôi trở nên tái nhợt. Con bé biết sao?! Tôi quan sát mặt con bé một cách kín đáo. Không. Nó không biết. Con bé sẽ không nói điều này bình thản như thế nếu nó biết. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập cơ thể tôi. Tốt. Trong một giây trước tôi suýt nữa lên cơn đau tim.

“Nhân tiện thì Jace đã đá anh ta ra ngoài rồi.” Một phút sau Izzy lại lên tiếng.

“Cái gì?!” Jace đã làm gì cơ?!

“Warlock. Anh ta muốn ở lại và chắc rằng anh thật sự đã ổn nhưng Jace không thích điều đó.” Con bé giải thích, đảo mắt khó chịu. “Anh ấy không muốn liều việc đặt anh vào nguy hiểm nên anh ấy đá anh ta ra ngoài.”

Jace lo lắng… Cái gì?! Cậu ta đá Magnus ra ngoài?! Chết tiệt, họ đã gặp nhau! Điều này không tốt lành gì cả. Jace sẽ hỏi những câu hỏi mà tôi không thể cho cậu ấy câu trả lời. Và Magnus vốn đã không thích Jace. Điều này không tốt chút nào. Họ có cãi nhau không?! Tôi hỏi ngu ngốc gì vậy. Tôi khịt mũi. Họ đương nhiên cãi nhau rồi. Cả hai đều có cái tôi to như cái hành tinh này vậy. Chưa nói đến cái tính tự phụ. Tôi ngạc nhiên là họ có thể cùng ở chung một phòng và còn sống.

“Alec?!” Izzy gọi tôi với một chút lo lắng. Đưa tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

“Sao?”

“Anh có nghe em nói gì không?” Con bé nhìn tôi một cách khôi hài.

“Chuyện gì. Xin lỗi. Không.”

“Em nói việc anh có số của anh ta là một chuyện tốt. Mà nhân tiện, sao anh có số của anh ta thế?” Con bé nhìn thật sự thích thú.

Tôi không đáp lời. Phải trả lời như thế nào đây?!

“Em không phán xét gì đâu.” Izzy lại nhanh chóng nói. “Việc anh biết anh ta thật đáng ngạc nhiên. Và với việc anh ta tới đây nhanh như thế nào, nó có vẻ là hai người biết rõ về nhau.”

“Không hẳn.” Tôi nói dối. Cố gắng nghĩ ra một cái cớ đủ thuyết phục. “Bọn anh gặp nhau dạo trước, anh ấy giúp anh một vài lần và nói gọi điện nếu anh cần anh ấy giúp lần nữa.”

“Giúp anh việc gì?”

“Chữa trị.” Tôi đáp nhanh.

Chậc, nó không hoàn toàn là nói dối. Anh ấy đã từng chữa trị cho tôi trước đây. Nó chỉ không phải là lý do tại sao tôi có số của anh ấy. Nhưng con bé không cần phải biết chuyện này.

“Vậy đây không phải là lần đầu?” Con bé nhìn ngạc nhiên.

“Cân nhắc việc Jace là parabatai của anh, không, không phải.” Tôi đáp, nhớ điều Magnus nói với tôi ở quán café

Chà. Điều này giống như đã qua vài năm rồi vậy.

“Anh hẳn đã trả cho anh ta khá nhiều. Em nghe nói giá của anh ta không hề rẻ.”

Tôi chỉ gật đầu và hy vọng con bé ngừng tại đó.

Và con bé đã làm vậy. Nhưng sau một phút im lặng Izzy nhẹ nhàng nhảy trên ghế của nó. “Ôi! Em vừa nhớ ra. Em hỏi anh ta về việc thanh toán trước khi anh ta rời đi nhưng anh ta nói rằng hai người đã có thứ đại loại như hợp đồng với nhau và anh ta sẽ giải quyết với anh.”

Một vệt ửng hồng xuất hiện trên má của tôi.

Chết tiệt. Làm ơn đừng để ý. Tôi nghĩ một cách tuyệt vọng.

May mắn thay Izzy đang quá mải mê trong suy nghĩ của mình.

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Đáng tiếc là anh ta không còn độc thân.” Con bé mỉm cười với tôi. “Hai người có lẽ sẽ là một cặp đôi đáng yêu.”

Tôi nóng bừng vì xấu hổ với lời nhận xét của con bé. “Izzy…”

“Vâng. Vâng. Em biết rồi. Anh không có hứng thú với Downworlders.” Con bé nói, nghĩ rằng má tôi đỏ vì tức giận. “Nhưng anh không thể chối bỏ điều này.”

Tôi giữ im lặng và con bé đứng dậy sau một phút. “Tốt hơn là em đi nói cho Jace việc anh đã tỉnh. Anh ấy muốn nói chuyện với anh.”

Tôi cười với con bé khi nó rời đi. Một nụ cười giả dối trong khi tôi đang hoảng loạn bên trong.

Chết tiệt. Jace sẽ có rất nhiều câu hỏi. Làm sao tôi có thể trả lời tất cả và không tỏ ra đáng nghi?

Suy nghĩ của tôi đột ngột quay lại với hiện tại khi tôi đến cửa căn hộ của anh ấy.

Tôi sờ tay vào túi lần nữa và lấy chìa khóa ra với đôi tay run run.

Anh ấy nói mình cứ đến bất cứ khi nào. Tôi nghĩ. Nhưng liệu anh ấy có tức giận vì tôi đến khi anh ấy vắng nhà không?

Tôi mở cửa, tim đập nhanh khi vặn mở cửa.

Bây giờ không thể quay lại được nữa.

Tôi bước vào và đóng lại cánh cửa phía sau. Tiếng đóng cửa vang vọng khắp căn gác yên tĩnh.

Lần nữa, tại sao tôi lại tới đây?!

Chân tôi đang kêu gào trong đau đớn từ việc leo lên quá nhiều bậc thang cùng một lúc.

Với một tiếng thở dài tôi chậm chạp tìm cách đến phòng khách. Tôi đặt cái nạng của mình cạnh cái ghế dài và ngồi xuống, nhìn quanh.

Bây giờ sao đây? Tôi sẽ làm gì cho đến khi anh ấy trở về?

Tôi chú ý thấy vật gì đó chuyển động trong khóe mắt tôi.

Chỉ khi tôi quay đầu để nhìn, cái gì đó nhỏ, trắng, và đầy lông chạy đến chỗ chân tôi.

“Chủ tịch Meow?!” Tôi cười và bế nó lên khi nó kêu khe khẽ. “Tao quên mất mày đấy.”

Nó rúc vào bụng tôi và rên hừ hừ liên tục.

“Mày thật sự thích vuốt ve hả?” Tôi cười trong khi vuốt ve nó. “Church thì thích cắn hơn là vuốt ve nhưng mày thật sự rất dễ thương.”

Nó chỉ tiếp tục rên và uốn người theo sự động chạm của tôi.

Tôi nằm xuống để cả hai đều có thể cảm thấy thoải mái hơn.

“Tao thích mèo nhưng nó có vẻ không thích tao cho lắm.” Tôi mơ màng. “Mặc dù nó thích Jace.”

Suy nghĩ về Jace làm tôi nhớ lại cuộc nói chuyện của chúng tôi vài ngày trước.

Jace lao vào phòng. “Có chuyện gì với Downworlder đó vậy Alec?!” Cậu ta hỏi với vẻ cáo buộc.

Không xin chào. Không cậu sao rồi. Đi thẳng đến câu hỏi.

Tôi chỉ nhìn cậu ấy. Tôi nên trả lời như thế nào đây? Tôi không quen việc nói dối cậu ấy. Chà, dù sao cũng không phải khi cậu ấy hỏi tôi một cách trực tiếp.

“Sao?! Bây giờ cậu không thế nói chuyện à?” Jace đứng cạnh giường tôi. Cùng chỗ Magnus đã đứng khi lần đầu tiên tôi tỉnh giấc. Đột nhiên tôi cảm thấy có lỗi khi nghĩ về Magnus trước mặt Jace.

“Nói gì đi!” Cậu ấy gần như hét lên. “Cậu là người ghét họ nhất, nhớ chứ?! Và giờ Izzy nói với tớ là con bé gọi hắn theo yêu cầu của cậu. Rằng cậu có số của hắn. Tớ muốn cậu giải thích. Vì thế nói đi!”

“Tớ không ghét họ.” Tôi nói nhỏ. Nó đúng mà. Tôi chưa bao giờ ghét họ nhưng cũng không hứng thú với họ. Cậu ta mở miệng định cãi lại vì thế tôi nhanh chóng nói dối. “Và tớ có số của anh ta cho những trường hợp khẩn cấp.”

“Những trường hợp khẩn cấp?”

“Phải. Cho trường hợp tớ cần chữa trị.”

“Vậy, đây không phải là lần đầu tiên cậu gọi hắn.”

“Đương nhiên là không. Đừng nói với tớ là cậu không chú ý vết thương trên lưng tớ lành nhanh như thế nào.” Tôi nói đùa, cố gắng thay đổi chủ đề và tránh những câu hỏi khó.

“Chữ runes iratze chữa cho cậu.” Cậu ấy nói nhưng tôi có thể nhận thấy Jace đang bắt đầu nghi ngờ.

“Chữ runes iratze quá chậm. Nếu tớ chỉ dùng nó thì sẽ phải nằm trên giường ít nhất ba ngày.”

“Cậu có thề gọi tớ để vẽ chữ khác thay vì để hắn thấy cậu quá yếu đuối. Hắn có thể sẽ giết cậu.”

“Không, anh ấy không làm vậy.” Tôi nói với vẻ ít chắc chắc nhất. Cậu ấy có vẻ sắp cãi lại vì thế tôi tiếp tục, “Miễn là anh ấy được thanh toán, nó sẽ ổn thôi.”

“Thanh toán?! Và nhân tiện cậu trả tiền cho hắn bằng cách nào?”

“Bằng tiền.” Tôi nói, hy vọng rằng cậu ta cuối cùng sẽ ngừng tọc mạch.

“Bao nhiêu tiền? Hắn có giá rất cao. Nếu cậu rút sạch tiền trong ngân hàng nó cũng không đủ cho một ca chữa trị bình thường và chắc chắn không phải cho những gì hắn làm vào ngày khác.”

Tôi muốn Izzy quay trở lại. Tôi nghĩ. Con bé tin tôi hơn thế này.

“Chúng tớ có một thỏa thuận. Đừng lo lắng về nó.” Tôi nói, tránh ánh mắt của cậu ấy.

“Một thỏa thuận?!” Cậu ấy nhướn mày nghi vấn.

“Phải, một thỏa thuận. Giờ thì bỏ qua việc này đi. Tất cả đều trong tầm kiểm soát.”

“Tớ hy vọng vậy.” Jace bắt đầu từ từ lấy lại bình tĩnh. Tôi có thể thấy mối quan tâm thực sự trong mắt cậu ấy. “Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra cậu sẽ gọi tớ, phải không?”

“Đương nhiên rồi.” Tôi nói dối lần nữa. “Đừng lo.”

“Được rồi. Tớ tin phán đoán của cậu. Tạm thời là vậy.”

Âm thanh cửa trước mở khiến tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình.

Tim tôi đập nhanh hơn vì bồn chồn và mong chờ.

“Chủ tịch Meow?!” Magnus gọi, bắt đầu đi vào phòng khách. “Đừng nói với ta mi lại chạy mất rồi nhé.”

Tôi muốn ngồi dậy nhưng con mèo đang ngủ trên ngực tôi, ngăn tôi làm việc gì đó không khiến anh ấy giật mình.

“Chủ tịch?!” Magnus bước vào phòng và dừng lại trong sự ngạc nhiên.

“Xin chào.” Tôi đỏ mặt nói. Tôi từ từ ngồi dậy và di chuyển con mèo ngái ngủ lên đùi của mình. “Xin lỗi vì xâm nhập như thế này. Em chỉ là muốn gặp anh nhưng anh không có ở nhà vì thế em nhớ ra chiếc chìa khóa và quyết định đợi anh. Xin lỗi. Nếu anh muốn em đi em sẽ-”

“Không.” Anh ấy nói, thoát ra khỏi trạng thái sốc ban đầu và đi về phía tôi. “Không cần phải xin lỗi đâu. Anh đã đưa em chìa khóa mà phải không?” Magnus cười khi ngồi xuống cạnh tôi. “Anh thích việc có em ở đây khi anh về nhà. Đã rất lâu rồi kể từ khi anh có ai đó – ngoài Chủ tịch Meow – đợi anh. Cảm giác thật tuyệt.”

Tôi cười bẽn lẽn khi anh dựa vào và hôn tôi.

“Xin chào.” Anh cười toe sau nụ hôn.

“Chào anh.” Tôi lặp lại với một chút hổn hển.

“Anh nhớ em.” Anh tỳ trán của mình lên trán tôi.

“Em cũng nhớ anh.”

“Việc hồi phục của em sao rồi?” Anh quan tâm hỏi.

“Tốt. Nhờ anh. Em thậm chí không cần nạng nữa trong vòng một hoặc hai ngày tới.”

“Vậy thì tốt. Anh mừng là em ổn.”

“Em hy vọng anh không phiền.” Tôi bắt đầu sau một phút yên tĩnh và thoải mái. “Nhưng em nghĩ em không thề dậy nổi trong vòng ít nhất một vài giờ đồng hồ.”

Anh ấy cười. “Cưng à, sau bốn ngày không nhiều hơn một cú điện thoại, anh sẽ không để em rời khỏi đây sớm đâu.”

Tôi đỏ mặt. Cảm thấy tội lỗi vì điều đó và anh ấy lại hôn tôi lần nữa.

Chủ tịch Meow kêu meo meo trên đùi tôi, mong muốn sự chú ý của tôi quay lại với nó.

Tôi cười khi thấy Magnus trừng mắt lại với con mèo.

“Anh biết anh nói nó thích em là một điều tốt nhưng cái này thì hơi quá rồi.” Anh bế nó lên khỏi đùi tôi.

“Đừng như vậy. Nó là mèo của anh mà.”

“Phải, đúng vậy. Nhưng nó cũng đang cố gắng đánh cắp bạn trai của anh, điều này thì không thể tha thứ.”

Tôi lại cười. “Đừng lo. Nó không cướp em khỏi anh đâu.” Tôi hôn anh. “Em chỉ là thích chơi với nó thôi. Em chưa bao giờ có một con mèo để vuốt ve.” Tôi thừa nhận khi đang vuốt ve Chủ tịch.

“Church thì sao?” Anh bối rối hỏi. “Nó không phải là mèo của em sao?”

“Church là mèo của Phân viện. Và nó có vẻ chỉ thích Jace. Còn với em, nó thích cắn thôi.”

Anh cười. “Anh đoán là nó chẳng thay đổi chút nào. Vẫn cứng đầu như trước.”

“Anh biết nó từ trước sao?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh biết rất nhiều sinh vật. Kể cả những con mèo cứng đầu.” Anh nói và mỉm cười. “Chà, ít nhất Chủ tịch thích em. Hơi nhiều đối với sở thích của anh nhưng anh nghĩ là anh có thể học cách sống với điều đó.”

Tôi cười. “Không cần ghen đâu. Hầu hết sự chú ý của em sẽ luôn dành cho anh mà.”

“Mừng khi nghe thế.” Anh lầm bầm và hôn tôi.

Sau nhiều màn hôn và nói nhiều hơn đã đến lúc tôi phải đi.

“Em có chắc là em không thể ở lại thêm chút nữa không?” Magnus hỏi trong khi đưa tôi cái nạng.

“Vâng.” Tôi nói khi đứng lên với sự trợ giúp của Magnus. “Izzy và Jace đang nghi ngờ. Không cần cho họ thêm lý do đâu.”

“Được rồi. Anh sẽ để em đi nhưng trước tiên anh cần hỏi em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc vào tối thứ sáu. Em đến chứ?”

“Một bữa tiệc. Cho điều gì?”

“Sinh nhật Chủ tịch Meow.” Anh trả lời ngắn gọn.

“Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc cho con mèo của anh à?” Tôi hỏi lại một cách hoài nghi.

Ai lại làm thế chứ? Tôi nghĩ. Chà, hình như có Magnus.

“Đương nhiên rồi. Ba lần một năm.”

“Tại sao là ba lần một năm?”

“Thì, anh thực sự không biết chính xác sinh nhật của nó nên anh chỉ tổ chức một vài bữa tiệc. Một trong số những lần đó có lẽ ít nhất sẽ gần đúng ngày.”

Tôi cười. “Đương nhiên rồi.”

“Dù sao đi nữa, tất cả các bữa tiệc của anh đều tuyệt vời và cực kỳ nổi tiếng vì thế khách mời của anh không thực sự quan tâm đến lý do bữa tiệc miễn là có một bữa tiệc.” Anh giải thích. “Vậy thì, em sẽ đến chứ?”

“Em không thích tiệc tùng lắm.” Tôi thừa nhận, đứng cạnh cửa ra vào.

“Anh sẽ đảm bảo là em sẽ thích nó.” Anh nói với một nụ cười toe toét.

“Em vẫn không biết nữa. Anh không nghĩ là các vị khách khác sẽ có vấn đề khi một Shadowhunter quanh quẩn sao?”

“Vậy thì họ có thể ra về hoặc bị biến thành chuột. Nó tùy thuộc vào tâm trạng của anh. Và nếu em có mặt ở đấy, anh hầu như chắc chắn trong tâm trạng tốt.”

Tôi im lặng. Vẫn không chắc chắm việc nên đồng ý đến hay không.

“Thôi nào Alexander. Việc có em nhằm mục đích gì nếu anh thậm chí không thể khoe sự nóng bỏng của em chứ.” Anh rên rỉ.

Tôi đỏ mặt, lắp bắp điều gì đó.

“Anh hứa là sẽ không có ai mà em biết ở đây đâu.”

“Được rồi.” Tôi đồng ý với tiếng thở dài.

Anh cười toe toét và hôn tôi. “Tuyệt. Giờ em có thề đi.”

Anh mở cửa và hôn tôi lần nữa trước khi tôi bước ra ngoài.

“Tạm biệt cưng. Coi như món nợ của em đã được trả.” Anh gọi với sau tôi.

Tôi đỏ mặt. “Tạm biệt.”