[M] Chương 4

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 4

Alec ngồi trong lớp tiếng Pháp, cố gắng tập trung nghe giảng, và không quá bị thu hút, bởi chàng trai rất khó để lờ đi, người ngồi ngay đằng sau cậu. Alec chưa từng quá gần gũi với những anh chàng gay công khai, và nó làm cậu lo lắng, và còn có them một chút ghen ghét. Anh chàng hấp dẫn này còn khiến cậu hồi hộp.

Khi Alec bước vào, cậu hy vọng được ngồi ở góc cuối, tránh khỏi tầm mắt của hầu hết mọi người (như thường lệ), cái chạm mắt đột ngột với chàng trai, Magnus Bane, cái tên mà giáo viên đã gọi anh ta, đã khiến cậu dỡ bỏ lớp phòng vệ của mình mà hoảng loạn ngồi vào chiếc ghế gần nhất với anh ta. Nếu như cậu có thể suy nghĩ rõ ràng (hoặc cậu là trai thẳng chứ không phải là một gay kín) cậu sẽ chọn chiếc ghế cách xa Magnus nhất. Nhưng cậu đã không làm thế. Bây giờ, chừng nào sơ đồ chỗ ngồi này còn kéo dài, cậu vẫn phải chịu đựng với việc anh ta ngồi ngay đằng sau cậu. Khỉ thật.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Mọi việc có thể không sao, Alec nghĩ, nếu như không có nụ cười khi nãy.

Cậu cảm thấy tệ cho Magnus, cô Verlec không nên xúc phạm anh, đặc biệt khi anh còn chưa quen với trường (Magnus hiển nhiên là một trong những học sinh của C.C. Prep), và Alec bốc đồng quyết định cho anh một nụ cười yên lòng. Cậu nhận được một kết quả ngoài mong đợi. Magnus hoàn trả lại một nụ cười nhếch mép thật chói sáng, khiến Alec gần như rớt khỏi ghế. Alec không quen với việc người khác cười với cậu như thế. Nụ cười đó như của mấy chàng trai cười với Izzy, hay là mấy cô nàng cười với Jace. Nên cho đến cuối tiết học, Alec cố gắng làm chậm lại nhịp tim đang đập điên cuồng của cậu, khi nhận thức sâu sắc một anh chàng quyến rũ đến lạ lùng, đôi mắt xanh vàng, nhìn cháy bỏng vào lưng cậu.

Nó làm cậu hoàng sợ và bối rối. Cậu chưa từng cảm thấy như thế này trước đây. Cậu đã từng chú ý đến những chàng trai khác trước đây, tất nhiên là cậu đã từng như thế, nhưng họ chưa từng ảnh hưởng đến cậu như cái cách của Magnus, một chàng trai cậu chưa từng nói chuyện với, làm với một nụ cười. Có thể là bởi vì trước đây, cậu luôn so sánh từng chàng trai cậu gặp với Jace. Không một chàng trai nào cậu từng gặp có thể so sánh với Jace, trong suy nghĩ của Alec.

Cho đến bây giờ.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Cho đến khi Magnus xuất hiện.

Magnus Bane. Ngay cả cái tên nghe cũng có vẻ nguy hiểm. Alec quyết định cậu sẽ tránh anh ta càng xa càng tốt. Việc này không quá khó, cậu suy đoán, Magnus có vẻ học trên lớp cậu. Tuy nhiên, Alec có vài AP và môn học của lớp 12 (không phải là cậu có năng khiếu, nhưng cậu học tốt ở trường vì cậu chăm chỉ, cậu không có việc gì khác để làm, và vì thế cậu có điểm tốt hơn, có cơ hội cao hơn để vào các trường đại học tốt, xa, thật xa), nếu Magnus học ở những lớp này… Cậu thật sự không muốn nghĩ đến điều này.

Alec rời khỏi chỗ ngồi ngay khi chuông vang lên, quá nhanh đến mức khiến cậu gần trượt chân, nhưng cậu đã giữ được thăng bằng và bước nhanh ra khỏi cửa. Cậu nhẹ nhõm thở ra ngay khi cậu bước ra hành lang và bắt đầu đi đến lớp kế tiếp. Tiếng Anh. Tiếng Anh lớp 11, nơi Magnus Bane chắc chắn không thể học cùng. Suy nghĩ này khiến cậu bình tĩnh hơn, và còn có một chút thất vọng, nhưng cậu nhún vài và tiếp tục bước đi.

“Hey, chờ đã!” Alec cứng người. Magnus. Cậu quay lại, thầm tự mắng nhiếc mình; Magnus chắc không thể gọi cậu. Tại sao anh có thể gọi cậu được chứ? Alec quay người lại để đến lớp Tiếng Anh, khi một bàn tay nắm lấy cánh tay cậu.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Trái tim của Alec đập loạn nhịp khi cậu đối mặt với Magnus Bane, người đang cầm một cái gì đó trước người anh. Nhưng Alec không thể tập trung vào cái thứ anh đang cầm. Cậu có vẻ không thể tập trung vào bất cứ thứ gì ngoại trừ bàn tay của Magnus trên cánh tay cậu.

“Cậu quên cây bút của cậu.” Magnus nói, lại nở nụ cười ban nãy một lần nữa.

Alec cảm thấy mặt mình nóng bừng, và chắc rằng Magnus đã chú ý đến nó (đôi khi cậu cũng ghét làn da tái nhợt của mình), “Umm… cảm ơn.”

Magnus cười toe toét và đưa cho cậu cây bút.

Khi tay họ chạm nhau, Alec cảm thấy ngón tay mình tê tê. Cảm giác này không hề gây khó chịu, nên cậu vẫn giữ nguyên tay mình lâu một chút, trước khi nhận ra bản thân mình đang làm gì và nhanh chóng rút tay ra.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Tuy nhiên, ngay khi cậu rút tay này ra, Magnus nắm lấy bàn tay khác của cậu và bắt tay, “Nhân tiện tớ là Magnus, Magnus Bane.”

“Tớ – tớ biết.” Alec đáp lời. Magnus cười toe toét hơn (Alec không nghĩ rằng anh có thể làm được điều này), và cậu cảm thấy mặt mình đỏ hơn, “Ý tớ là – giáo viên điểm danh. Và cô ấy đã gọi tên anh.” Alec cảm thấy ngượng ngùng hơn trong chốc lát. Tại sao Magnus cứ luôn nở nụ cười với cậu?

“Không sao đâu, tớ cũng nhớ tên cậu. Alexander… Alexander Lightwood.”

“Um… Tớ thích được gọi bằng Alec hơn.”

“Đúng rồi. Cậu đã nói thế…”  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Alec lại cảm thấy cảm giác nhẹ nhõm trộn lẫn với hối tiếc, khi cậu nhận ra Magnus đã hạ tay anh xuống. Nhưng anh vẫn nhìn cậu, và tất nhiên vẫn tiếp tục cười toe toét. Alec quay trở lại thực tế, “Tớ – tớ phải đi, đến um… lớp Tiếng Anh.”

Chỉ có mình cậu, hay Magnus cũng có vẻ hơi thất vọng?

“Đúng rồi, tớ cũng phải đi thôi. Gặp lại cậu sau… Alec.” Magnus dành cho cậu một nháy mắt tán tỉnh và một nụ cười, và rồi anh bước đi, bỏ lại Alec đứng giữa hành lang, cố gắng trong tuyệt vọng để hồi phục lại sự bình tỉnh của mình.

Chuyện gì vừa xảy ra thế này?

Advertisements

[WbR] Chương bonus

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương bonus

MAGNUS POV

Tôi thức dậy và hậm hừ. Ngủ không đủ giấc. Ý nghĩ đầu tiên sau khi thức dậy.

Đây không phải giường của mình. Tôi quan sát kĩ càng, cảnh giác trong lòng. Đồng thời bản thân phát hiện một cơ thể ấm áp đang dựa gần lại tôi, bỗng cơn buồn ngủ biến mất sạch.

Tôi mở mắt và nhìn kĩ càng thân hình nằm bên cạnh mình. Tôi bật cười khi thấy Alec đang cuộn người vào tôi ngủ một cách yên bình, tôi chải nhẹ tóc em để tránh nó che đi khuôn mặt xinh đẹp ấy. Khóe miệng em nâng lên thành một nụ cười mỉm. Trái tim tôi như lỡ một nhịp khi thấy hình ảnh này của em vào buổi sáng sớm. Well, đó là một cảm xúc mới nữa. Bản thân lại quen với trái tim đập mạnh hơn là ngừng đập. Thật lạ lùng.

Và rồi tôi nhớ lại hết mọi chuyện xảy ra tối hôm qua.

Nhớ lại lời hứa là mình sẽ rời khỏi đây trước khi bình minh, tôi quay lại nhìn lên đồng hồ ở trên bàn. Đã bốn giờ sáng rồi.

Tốt nhất là tôi nên đi thôi, nghĩ rồi từ từ buông đôi tay đang ôm em. Tôi nhẹ nhàng rời giường, cẩn thận để không đánh thức em, phát hiện em xoay người và rùng mình vì thiếu đi sự ấm áp. Fic Wrong but right được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Tôi cười dịu dàng và kiếm cho em một cái chăn khác – một cái màu đen, phải rồi.

Tôi chưa bao giờ ngủ ngon đến vậy – mặc dù chiếc giường không đủ thoái mái. Tôi vừa nghĩ vừa duỗi người. May mắn là Alec đã quá mệt mỏi để bận tâm chuyện đó. Tôi cũng không nghĩ rằng em sẽ đồng ý với ý kiến này. Đó quả thật là một cuộc đi săn vất vả.

Tôi vuốt nhẹ bên má của em và em lại dựa gần vào tay tôi, khẽ cọ. Điều này làm cho trái tim tôi trở nên ấm áp hơn.

Thậm chí em ấy còn không nhận ra bản thân đã dựa dẫm vào tôi nhiều đến mức nào. Em đã có được trái tim tôi trong cái khoảng khắc em nhìn tôi bằng đôi mắt màu xanh  dương dễ thương ấy – nghĩ lại bản thân cũng thấy xấu hổ bởi tôi cũng đã quá lớn tuổi cho việc này – mà thậm chí ngay cả em cũng không biết điều đó. Có thể đây là một điều tốt, tôi đoán vậy. Tôi thở dài rồi lại luồn tay vào tóc em.

Tôi trầm tư trong giây lát trước khi lụm nhặt một tờ giấy và một cây bút. Sau khi ghi lại lời nhắn, tôi đặt nó lên chiếc bàn cạnh giường nơi em có thể dễ dàng tìm thấy khi em thức dậy. Tôi cúi người xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán em. Em thở ra trong lúc ngủ khiên tôi buồn cười. Em thật sự nhìn rất yên bình trong khi ngủ. Tôi ngắm nhìn em lần cuối trước khi quay người và lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Lại cảm giác mất mác lạ lẫm trỗi dậy mỗi khi tôi bước đi.

ALEC POV

Tôi thức dậy với cái cảm giác vừa mất đi một điều gì đó. Well, điều đó thật mới mẻ. Vừa nghĩ vừa xoay người nằm ngửa trở lại. Chiếc giường rất ấm. Quá đỗi ấm áp là đằng khác.

Cái quái gì vậy? Tôi giật nảy mình ngồi dậy với tâm trạng cảnh giác.

Khi tôi bắt đầu nhìn xung quanh căn phòng và chẳng có gì khác thường, tôi nhớ đến tối qua. Đó không phải là mơ chứ? Fic Wrong but right được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Tôi từ từ nằm lại xuống giường và hít một hơi thật sâu. Có mùi hương của Magnus.

Vậy đây không phải là một giấc mơ. Tối hôm qua anh đã thật sự đến đây và càng nghĩ về chuyện này tôi lại càng thấy vui vẻ. Nhưng rồi tất cả những lo âu mà tôi không hề nghĩ tới tối qua giờ lại đánh mạnh vào chính mình.

Tôi đã nghĩ gì vậy chứ?! Tôi đã thực sự để anh ngủ lại với mình ở đây?! Tại sao mình lại làm vậy?! Lỡ như có ai vào đây vào lúc nửa đêm thì sao?! Lỡ như có người phát hiện thì sao?!

Tôi hít sâu thêm vài lần để bản thân trấn tĩnh lại. Dù gì, anh ấy cũng đã rời đi như đã hứa. Sao điều đó lại khiến tôi cảm thấy mất mác thế nhỉ? Tôi đã muốn đi khỏi, đúng không? Dĩ nhiên là tôi muốn rồi. Tôi chỉ nghĩ rằng thật tệ khi anh đã không đánh thức tôi lúc anh đi khỏi. Phải, chắc chắn rồi. Đó là lý do cho chuyện này.

Tôi hậm hừ khi xoay người lại. Bỗng phát hiện một mảnh giấy được đặt ngay trên bàn kế cạnh giường.

Tôi lấy lên xem và bật cười. Mọi nỗi lo lắng đã bay đi trong phút chốc.

Gửi Alexander,

Anh xin lỗi vì phải rời đi như thế này nhưng anh đã hữa là anh sẽ rời khỏi đây trước bình minh. Mặc dù, anh chẳng thích việc đó tí nào. Anh hy vọng là vết thương trên lưng em đã khỏi hẳn và cả việc chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm nhất có thể. Có lẽ vào tối mai chẳng hạn? Hôm nay lịch trình của anh đã kín hết rồi nhưng nếu em có thể đến, vậy hẹn nhau vào tối mai. Anh rất mong chờ được nhìn thấy em lần nữa, cục cưng.

Magnus. Fic Wrong but right được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Tôi đọc đi đọc lại lời nhắn ba lần trước khi bước xuống giường và thay đổi trang phục hằng ngày hay mặc.

Xong việc, tôi quay lại giường sắp xếp lại mền gối thì chợt nhận ra đây không phải là ga giường của mình. Chúng có màu xanh da trời và khác hẳn những cái tôi hiện có.

Và chúng quá mềm mại để có thể là của tôi. Tôi không tin được là bản thân chẳng hề chú ý đến nó. Tôi đoán là ga giường của tôi đã thấm đầy máu vào đêm qua. Anh thật tốt bụng vì đã đổi nó.

Tôi mỉm cười khi nghĩ đến việc anh búng tay và làm mọi thứ chỉ để tôi không cần phải làm mọi việc.

Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười trên gương mặt dù cho bản thân đã rời khỏi phòng, tờ ghi chú được xếp gọn bỏ vào túi, hy vọng đến buổi tối ngày mai để tôi được gặp lại anh một lần nữa.

Fic Wrong but right được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

[M] Chương 3

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 3

Magnus POV

Magnus sải bước một cách tự tin qua cánh cửa hoa mỹ của học viện Nephilism, với một mái tóc được vuốt đứng, đầy lấp lánh, và nhuộm màu xanh nhạt. Áo sơmi của anh không được đóng thùng, áo khoác đống phục thì khoác hờ trên cánh tay, và cà vạt thì lỏng lẻo đến mức gần như không thắt. Anh đã rất cố gắng để chiến đấu với cách ăn mặc. Tessa, người đi cạnh anh, nhìn hết sức chỉnh tề, như thể cô bước ra từ sách giới thiệu của học viện, và gần như ngay lập tức bị vây quanh bởi những người bạn Nephilism của cô ấy, họ gật đầu với Magnus rồi kéo cô ấy đi. Bỏ lại anh một mình ở cổng vào khổng lồ và lộng lẫy.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Magnus chậm rãi nhận thấy những ánh nhìn phán xét dành cho mình từ những học sinh của học viện không phải là bạn của Tessa. Và thầm rên rĩ. Anh phát hiện Camille đứng ở một dãy tủ, cô nhìn như một nữ sinh công giáo dâm đãng và nhún vai thờ ơ. Camille tốt hơn là không có ai. Anh thong dong đi qua, nên anh đứng đằng sau cô, nên anh nghiêng mình qua vai cô để xem thời khoá biểu của cô, “Chết tiệt, tớ không học chung tiết một với cậu.” Anh nhận xét và thở dài. Camille đảo mắt với phản ứng thái quá của anh, nhưng Magnus làm lơ cô. Nó có vẻ bắt đầu như anh học lớp tiếng Pháp một mình. Magnus ghét ở một mình, anh thích bạn bè và sự chú ý.

Chuông báo vang lên khiến Magnus miễn cưỡng rời Camille và bắt đầu quanh co đi qua hành lang dài của học viện. Ngôi trường rất lớn, Magnus không hề ngạc nhiên khi họ có thể xoay sở để vừa với số lượng học sinh mới thêm vào. Thật may mắn khi anh có bản đồ, và phán đoán tốt về phương hướng. Magnus cũng không hề ngạc nhiên khi không một người bạn nào của anh học lớp tiếng Pháp với anh. Anh sẽ ngạc nhiên nếu họ thậm chí có chút lợi thế với tiếng Pháp. Nó không phải là môn bắt buộc, thực tế nó khá ưu tú, nhưng vì một vài lý do Magnus luôn yêu thích ngôn ngữ. Những khoá học về ngôn ngữ và thời trang là những môn duy nhất mà anh thật sự có hứng thú. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Anh tìm thấy lớp học khá dễ dàng, trượt vào ngồi chiếc ghế ở góc sau để anh có thể dựa người vào tường và quan sát những người khác. Meliorn là cư dân thế giới ngầm duy nhất còn lại trong lớp, một đàn anh khoá trên, tuy khá hấp dẫn, nhưng lại là một tên đáng ghét và chuyên theo đuôi Seelie (người tự nhận mình là “Nữ hoàng của Cassandra Clare Prep.”) như một con chó trung thành. Anh ta không phải là người duy nhất theo đuôi Seelie (cô ta có kha khá fan hâm mộ), nhưng cho tới bây giờ anh ta là kẻ phiền phức nhất. Magnus không thể nào chịu nổi anh ta. Những người khác trong lớp đều là Nephilism. Magnus rên rĩ. Năm nay sẽ là một năm dài.

Nhưng sau đó, ngay khi Magnus cân nhắc có nên chuyển qua lớp Tây Ban Nha, một cậu trai đẹp nhất mà anh từng gặp bước vào trong lớp.

Cậu cao, không cao bằng Magnus, nhưng gần bằng một cách ấn tượng (Magnus rất tự hào về chiều cao của mình, anh tin rằng nó khiến anh trông đáng sợ). Tóc cậu dài và đen huyền, tương phản một cách nổi bật với làn da nhợt nhạt của cậu. Tóc cậu dài đến nổi gần như che mất đôi mắt cậu và Magnus nghĩ rằng không bao giờ cắt tóc thật tàn nhẫn. Cậu con trai với đôi mắt đẹp nhất mà Magnus từng gặp. Đôi mắt cậu to và sáng ngời với màu xanh thẳm đến kinh ngạc, khiến tim Magnus gần như ngừng đập. Magnus quyết định anh có một màu yêu thích mới. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Anh nhận ra mình nhìn cậu chăm chú và rung rinh. Đó chỉ là một cậu trai, mặc dù đó là một cậu trai rất hấp dẫn, nhưng đó cũng chỉ là một cậu trai không hơn. Và cũng không phải là Magnus chưa từng gặp phải những cậu trai hấp dẫn trước đây. Vả lại, cậu trai đó rõ ràng là một học sinh Nephilism, nên cậu ta rất có thể là một tên khốn. Nó không xứng đáng với thời gian của Magnus.

Tuy vậy…

Ở cậu trai này có gì đó khiến Magnus tiếp tục nhìn cậu chăm chú mặc cho những lý luận của mình. Đó là một cái gì đó vượt ra ngoài ngoại hình điển trai của cậu. Có thể bởi vì cậu trai đó dường như hoàn toàn không nhận ra mình đẹp như thế nào. Cậu nhìn xuống sàn nhà như thể cậu muốn chìm vào nó, mặc dù cậu rõ ràng là giàu có (trừ khi cậu học ở đây nhờ học bổng), áo khoác cậu đã phai màu, còn giày cậu thì mòn, như thể cậu không nghĩ rằng những gì mình mặc là quan trọng. Với những người khác, Magnus sẽ nghĩ rằng sự coi thường trắng trợn cho thời trang thật kinh khủng, nhưng với chàng trai này, nó khá đáng yêu. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

“Chàng trai dễ thương”, Magnus quyết định nghĩ cậu như thế (bởi vì cụm từ “chàng trai đáng yêu, rụt rè, đẹp trai đến mức khiến tim người khác đập nhanh” quá dài), nhìn cậu khiến tim Magnus ngừng đập, như thể đôi mắt xanh đến khó tin chạm đến tim anh. “Chàng trai dễ thương đỏ” mặt một chút khi ánh mắt họ chạm nhau, và nhanh chóng nhìn đi hướng khác khi cậu ngồi vào chiếc ghế đằng trước Magnus. Magnus không còn cách nào ngoài nhìn đăm đăm vào lưng cậu. Rõ ràng “chàng trai dễ thương” rất vừa vặn, và anh có thể xác định cơ bắp của cậu qua áo khoác. Magnus phải mạnh mẽ kháng cự lại sự thúc giục của việc khẽ huýt sáo khi đánh giá cậu. Anh không muốn làm “chàng trai dễ thương” lúng túng, nhìn cậu dễ dàng đỏ mặt vì một cái chạm mắt đơn giản, khiến cậu lúng túng có vẻ là một việc hết sực dễ dàng.

Magnus thầm tát mình. Tại sao anh lại quan tâm? Đó chỉ là một cậu trai, anh thậm chí còn không biết cậu ấy, anh không nên quan tâm tới suy nghĩ hay cảm giác của một cậu trai nào đó. Chết tiệt, anh không nên quan tâm về suy nghĩ của bất kì ai. Anh là Magnus Bane! Điều này chính thức thực đáng lo ngại.

May mắn thay, giáo viên bước vào và bắt đầu nói chuyện, “Hoan nghênh, tôi là cô Verlac. Năm nay sẽ là một năm khó khăn nên hãy chú ý.” Cô lấy giấy điểm danh và nhìn những cái tên, “Magnus Bane” cô gọi. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Magnus giơ tay và nói, “Ở đây” với giọng Pháp tốt nhất của mình. Cô Verlac nhìn anh với vẻ chê bai và vài đứa nhóc kiêu kì của học viện cười thầm. “Chàng trai dễ thương” không cười, Magnus để ý.

“Cậu Bane,” cô giáo nói với mọt giọng Pháp khá nặng, “cậu không còn ở mẫu giáo nữa phải không? Vậy nói như thế này. Nói có mặt khi tôi gọi cậu.”

Magnus gật đầu, cảm thấy hơi lúng túng. Anh chắc chắn không thể hiện điều đó (anh giỏi về khoản đó) và nhanh chóng phục hồi khi cô lướt nhanh qua danh sách những cái tên. Nó thật sự giúp ích khi “chàng trai dễ thương” quay lại và tặng anh một nụ cười rụt rè và cảm thông. Nụ cười của cậu khiến Magnus nhiệt huyết trở lại, làm cậu đỏ mặt một lần nữa và nhìn đi nơi khác.

“Alexander Lightwood?” cô Verlac gọi. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

“Có mặt.” “chàng trai dễ thương” trả lời nhanh chóng, làm Magnus giật mình. Vậy tên của cậu là Alexander, thật dễ thương. “Và chỉ gần gọi em bằng Alec.” Cậu lẽn bẽn thêm vào.

Cô Verlac nhìn cậu. Tỏ vẻ không bằng lỏng, nhưng không nhiều như với Magnus, “Bằng tiếng Pháp, cậu Lightwood.”

“Um… Em thích cô gọi em bằng Alec hơn” cô Verlac gật đầu đồng ý rồi chuyển sang người khác.

Magnus cười mỉm, Alec có một giọng thật đẹp… Nói chung, cậu có một giọng nói đẹp, nhưng nó còn có gì đó đặc biệt thú vị về cái cách cậu nói tiếng Pháp. Và sự nhút nhát của cậu, âm điệu lễ phép còn hơn cả đáng yêu. Magnus thầm tát mình một lần nữa để ngăn bản thân mơ màng thở dài.

Cô Verlac đã đúng. Lớp tiếng Pháp sẽ rất khó khăn, cho Magnus, chứ không phải vì những lý do mà cô giáo nghĩ. Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

[M] Chương 2

Không mang fic ra khỏi wordpress này dưới mọi hình thức mà không hỏi ý kiến của nhóm và bản trans này hoàn toàn phi thương mại

________________________________

Chương 2

Alec POV

Alec đánh trái bóng tennis vào tường mạnh nhất có thể, cố gắng tập trung vào tiếng nảy nhịp nhàng của trái bóng chứ không phải là tiếng cãi nhau của gia đình cậu ở đằng sau. Cậu đã đến sân tennis (vâng, sân tennis riêng của gia đình cậu) để thoát khỏi trận cãi nhau của họ, nhưng có vẻ họ đã đi theo cậu. Alec không hiểu mục đích của việc gia đình mình giàu có như thế nào, có một ngôi nhà bự như hiện tại, nếu như cậu không thể dùng nó để thoát khỏi mọi người một thời gian. Nhưng có vẻ như những thành viên còn lại trong gia đình cậu không đồng ý lắm.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Cha mẹ cậu, Robert và Mayryse Lightwood cứ liên tục phàn nàn về việc học sinh của trường dự bị Cassandra Clare sẽ học tại học viện Nephilim.

“Học viện đáng lẽ là tốt nhất”, Robert nói, “Con cái chúng ta đáng lẽ ra không nên học chung với những cư dân thế giới ngầm.”

Alec đảo mắt về phía em gái mình – Isabelle thở hỗn hễn, đột ngột tức giận như mọi khi, “Cha! Đừng dùng những từ ngữ như thế!”

Alec lén cười thầm, cậu biết rất rõ rằng Izzy đang rất phấn khích về việc sáp nhập vì những cậu trai mới sẽ học chung. Thịt tươi. Isabelle chỉ mới tròn 15 gần đây nhưng em ấy đã qua lại với nhiều cậu bạn trai giống như người anh nuôi của họ – Jace, qua lại với nhiều cô gái. Mà nói thẳng ra là rất nhiều. Jace và em ấy bằng tuổi nhau, và họ có nhiều điểm tương đồng hơn nhà Lightwoods – những người thật sự có quan hệ huyết thống.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Alec là đứa con duy nhất cùa nhà Lightwood không có đời sống tình yêu sống động, hoặc nói đúng hơn là không có một cuộc tình nào mới phải. Tất nhiên là ngoại trừ Max, đứa em trai mới 9 tuổi và vẫn nghĩ rằng con gái có rận. Alec phần nào đồng ý với em ấy về việc “con gái khá gớm ghiếc”, nhưng phần lớn bởi vì cậu là gay, chứ không phải cậu vẫn còn nhỏ.

Sự thật là Alec không quan tâm lắm về việc sáp nhập, bởi vì cho dù thế nào, cậu đoán cuộc sống của cậu vẫn như cũ. Cậu vẫn sẽ đến trường, đi chơi với Jace và Izzy và bạn của họ (hoặc với chính mình) và cậu chắc chắn sẽ không hẹn hò với bất cứ ai. Thậm chí nếu cậu là trai thẳng, cậu có lẽ sẽ không có can đảm để mời ai đó đi chơi. Nhưng việc nhận ra mình là gay, và việc cậu tự cách ly mình giống như hồi ở Narnia, một suy nghĩ thoáng qua về một mối quan hệ là việc không thể nào xảy ra.

Năm nay, cũng như mọi năm, cậu sẽ chỉ là một người anh rụt rè nhà Lightwood mà hầu hết mọi người không hề nhận ra sự tồn tại của cậu. Cậu chỉ còn lại hai năm trung học và sau đó cậu có thể tốt nghiệp, rời khỏi gia đình, và có thể, chỉ có thể, bắt đầu một cuộc sống cho riêng mình.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Cậu tiếp tục đánh bóng tennis trong khi Isabelle và cha mẹ họ cãi nhau, và Jace thêm vào những bình luận đáng ghét và chế nhạo bất cứ khi nào có thể, mà không hề có ý kiến vững vàng về vấn đề đó.

Jace. Cậu ấy là một người em trai nuôi lộng lẫy, và mặc dù cậu yêu cậu ấy như em ruột, Alec nhận ra rằng việc sống chung với một cậu trai nóng bỏng và vui tính, người chỉ nhỏ hơn mình một tuổi, không hề dễ dàng cho một gay kín như cậu. Trong một thời gian, Alec bắt gặp mình nhìn Jace quá lâu, hoặc nghĩ về cậu ấy theo cách không giống với tình anh em. Và nó thật tồi tệ, bởi vì thậm chí nếu nó không kì quái, thì Jace cũng sẽ không bao giờ nghĩ về cậu như cách cậu nghĩ về cậu ấy.

Người duy nhất biết về giới tính của Alec là Isabelle, và em ấy đã thề lên thề xuống sẽ không nói với bất kì ai. Tuy vậy, Alec biết rằng em ấy lo lắng cho cậu. Em ấy thậm chí còn gợi ý rằng việc sáp nhập trường này có thể sẽ tốt cho cậu. Cậu có thể sẽ gặp ai đó. Alec gật đầu một cách hững hờ, không hứa hẹn điều gì. Cậu không hy vọng bất cứ điều gì rằng năm nay sẽ tốt hơn những năm trước. Nhưng cậu tin rằng cơ hội luôn tồn tại.  Fic Merge được post duy nhất tại wordpress của Taidana Team – suachuadongda.wordpress.com

Sau cùng Alec không thể chịu nổi cuộc cãi vã được nữa, nó không có ý nghĩa gì với cậu. Cậu cầm bóng và vợt của mình và bỏ đi mà không hề nói bất cứ lời nào. Cả gia đình cậu ngoại trừ Jace nhìn như muốn buộc tội cậu, như thể cậu nên lên tiếng về cuộc cãi vã. Họ thật nực cười. Alec thấy rất khó khi muốn tức giận với Isabelle, nhưng với cha mẹ cậu lại là một chuyện khác. Tuy vấn đề trường học làm cậu khốn khổ, Alec thật ra lại bắt đầu mong chờ tháng chín.